Trích đoạn thể hiện tính cách Phương Nguyên 1 – Cổ chân nhân

ma tính trong cổ chân nhân

Cổ Nguyệt Phương Uyên: đạo hữu nào đã đọc sẽ cảm nhận được hắn có một cổ ma tính trong tâm, không phải theo kiểu khát mát, tàn nhẫn mà là lạnh lùng, cao ngạo.

“Hắn không phải vứt bỏ tình cảm cá nhân, bất luận kẻ nào đều có cảm tình, cho dù là sát thủ lạnh lùng, khát máu cũng có tình cảm. Hắn đem tình cảm của bản thân, che dấu rất khá, khống chế rất tốt. Trên người thiếu niên này, có một cỗ ma tính.”

1.

Tên tiểu tử Phương Nguyên này cất giấu trong lòng một sự ngạo mạn!

Dường như hắn hoàn toàn không coi sư trưởng ra gì. Những lời vừa rồi của giáo đầu, chẳng những hắn không nghe mà còn ngang nhiên phản bác.

Thật ra hiện tượng phản bác sư trưởng ở ngay trước mặt mọi người cũng thường hay xảy ra vào trước kia. Nhưng lúc nào những đứa trẻ đó cũng có tâm trạng kích động, không phải có tâm lý phản nghịch thì cũng là tức giận, bướng bỉnh, vân vân.

Gia lão học đường biết rất rõ, thiếu niên có tâm trạng càng kích động thì đồng nghĩa với trong lòng bọn chúng càng sợ hãi.

Nhưng mà Phương Nguyên không có.

Trong lòng hắn không có chút sợ hãi nào, cứ như đã nhìn thấu trò hề của học đường.

Gương mặt hắn hoàn toàn lạnh lùng, cho dù là rút lui khỏi sàn đấu thì biểu cảm trên gương mặt hắn cũng không biến đổi chút nào. Giống như hắn vừa làm một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.

Đúng vậy, hắn coi việc cãi lại sư trưởng là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể!

Nói đơn giản là.

Hắn không sợ.

Chính điều này đã khiến cho gia lão học đường cảm thấy khó chịu đến nảy sinh sự chán ghét!

Gia lão học đường có thể dễ dàng tha thứ cho các thiếu niên nghịch ngợm, cứng đầu gấp mười lần Phương Nguyên, đó là vì những đứa này đều biết sợ, đều bị tâm trạng kích động chi phối.

Chỉ cần biết sợ, chỉ cần dễ kích động thì sẽ dễ dàng thao túng, sẽ không thoát khống chế.

Nhưng Phương Nguyên không phải như vậy.

Hắn lạnh lùng bình tĩnh, hắn ung dung, không coi sư trưởng ra gì.

Hắn không kính sợ!

2.

“Bất luận là gia tộc, môn phái hay là ma giáo, bất luận là thế giới này, hay là địa cầu, bất kỳ tổ chức nào cũng là như vậy. Thiết lập vị trí cao thấp, làm rõ phép tắc thăng chức, khiến người trong tổ chức liên tục bò lên từ vị trí thấp. Mưu lợi là bản tính con người, mà quyền vị thường khiến người ta nghĩ mình tài trí hơn người, ảo giác mình sống có giá trị hơn người thường.”

“Hai chữ “quyền lợi” giống như là củ cà rốt treo trước mặt con lừa, dục vọng của mọi người bị nó kích thích, cả đám người một vì nó mà luồn cúi. Leo lên một tầng lớp rồi lại muốn lên tầng lớp cao hơn. Bọn họ nào ngờ, trong quá trình luồn cúi, sức lao động của mình bị vắt sạch, giá trị làm ra bị những kẻ bề trên bóc lột.”

“Tất cả tổ chức, chỉ cần có quan hệ lệ thuộc, đều là vì phục vụ bề trên. Thứ gọi là lớp trưởng, lớp phó chính là củ cà rốt bé nhất, dụ dỗ kẻ khác rơi vào trong vòng thể chế gia tộc. Mà để phòng ngừa kẻ dưới nhìn thấu chân tướng này, bậc bề trên thường hay thống nhất giá trị quan, xác định rõ các khái niệm như vinh quang, công huân vân vân. Bọn họ thiết lập quyền vị cao thấp với những lợi ích bất đồng, hoặc là sử dụng tôn giáo để khống chế lòng người.”

“Đây chính là chân tướng. Tiếc là phần lớn mọi người trên thế gian không hiểu được, vẫn ngốc nghếch ra sức bán mạng vì người khác. Nói cho cùng, tính chất cơ bản nhất của tất cả tổ chức trên thế giới chỉ có một, đó chính là phân phối của cải, địa vị càng cao thì càng hưởng thụ nhiều của cải.”

“Cho nên, tổ chức nào cũng chỉ là biểu tượng, gốc rễ thật sự chỉ có hai chữ, chính là tài nguyên. Không có ăn tài nguyên, sẽ chết đói. Không có uống tài nguyên, sẽ chết khát. Không có tài nguyên tu hành, sẽ yếu ớt, sớm muộn gì cũng bị người ức hiếp đến chết.”

3.

Thứ gọi là danh dự chẳng qua là sự tán tụng của người khác mà thôi. Cái xiềng xích ràng buộc con người này, chẳng biết từ cổ chí kim đã giam cầm bao nhiêu anh hùng hào kiệt. Thế nhưng với ta mà nói, buông bỏ thì có gì đáng tiếc? 

Cái gọi là “danh”, chẳng qua là một mẩu bánh nướng hư vinh, dụ dỗ biết bao nhiêu người, ràng buộc biết bao nhiêu người, giam giữ biết bao nhiêu người.
Đáng tiếc, đáng tiếc!

“Buồn cười những kẻ này, bị một ổ bánh nướng hư ảo cầm tù xác thân!” Phương Nguyên buông mi mắt, đôi mắt sâu đen tĩnh mịch dưới hàng mi khép một nửa.Phương Nguyên buông mi mắt, đôi mắt sâu đen tĩnh mịch dưới hàng mi khép một nửa.

Ánh sáng nơi tuyết giá ánh lên gương mặt của hắn, khuôn mặt thiếu niên mang vẻ trắng xanh mà lạnh nhạt.

Bất chợt cười ha ha, Phương Nguyên khẽ ngâm nga: “Tuyết trắng trắng vô ngần, trời đất ta độc hành. Độc hành không vướng bận, cô độc mặc cứ đâu.”

Xem tiếp: tính cách Phương Uyên phần 2

Các đạo hữu nếu muốn tìm truyện hơi lạ lạ, quái quái để đọc giải trí.Hãy đọc thử bộ truyện:

Đảo Kiến

BẠN CÓ THỂ THÍCH

This image has an empty alt attribute; its file name is loa-bluetooth-1.png
Loa Bluetooth Không Dây chính hãng 100%. Thiết kế tinh tế, sang trọng, âm thanh hay vượt trội. Kiểm tra hàng trước khi thanh toán.
This image has an empty alt attribute; its file name is thiết-bị-chơi-game-1.png
Phụ kiện & thiết bị chơi game chính hãng 100%. Đem lại trải nghiệm chơi game tốt nhất. Bảo Hành: 6 tháng nếu có bất kì lỗi nào từ nhà sản xuất.
5 1 vote
Article Rating

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments