Review nhân vật Quốc sư Duyên Khanh – Mục Thần Ký

quốc sư duyên khang

Đây là nhân vật mình rất thích trong truyện Mục Thần Ký của tác giả Trạch Trư. Xin được giới thiệu cho các đạo hữu.

Tướng mạo

Vị quốc sư Duyên Khang được coi là người mạnh nhất dưới Thần, khiến thiên hạ kinh sợ này cũng không thể nói là đẹp trai, chỉ có thể coi là bình thường, thế nhưng khuôn mặt hắn lại có một loại ý vị khó tả, cái loại càng xem liền càng thuận mắt kia.

Cặp mắt là nơi sáng chói nhất trên người của hắn, con mắt tràn ngập trí tuệ, tựa hồ mang theo những chấm sáng thần kỳ, có thể thu hết toàn bộ thiên hạ vào đáy mắt, làm ra phán đoán sáng suốt nhất.

Tần Mục rất có thiện cảm với vị quốc sư Duyên Khang này, trong lòng cũng tràn ngập kính ý với người khai thác và phá cục này. Duyên Khang quốc có thể có ngày hôm nay, công lao của quốc sư Duyên Khang còn cao hơn Hoàng Đế.

Tính cách

Chủ trương cải cách chính trị, cải cách quân chính, đánh vỡ góc nhìn môn phái, đánh vỡ ngăn cách giữa ba lưu phái lớn, thành lập tiểu học, đại học và thái học, thiết lập chế độ sĩ tử, vị quốc sư Duyên Khang này đã biến thời đại này trở nên vô cùng đặc sắc.

Thế nhưng bội phục thì bội phục, Tần Mục vẫn có nhiều lời phê bình kín đáo với vị quốc sư Duyên Khang này.

Quốc sư Duyên Khang không chỉ là một người tài cao ngất trời mà lòng dạ cũng độc ác tương tự.

Hắn chinh phạt Đại Khư, tuy rằng biết khó mà lui, thế nhưng không hẳn là không có lần sau.

Hắn thảo phạt các quốc gia, chiếm đoạt các quốc gia. Vì diệt trừ những kẻ đối lập, lại giả bộ bị thương nặng, dụ dỗ những môn phái vốn đã thần phục kia tạo phản khiến sinh linh đồ thán.

Đây cũng không phải là một người hoàn mỹ.

Từ đầu chí cuối Tần Mục đều không nhìn ra được người trước mặt này muốn theo đuổi cái gì, lòng dạ của hắn rộng rãi, rõ ràng có tấm lòng bao dung thiên hạ, lại khăng khăng muốn diệt tuyệt đất nước của họ, công chiếm Đại Khư, để Duyên Khang quốc nắm giữ càng nhiều lãnh thổ.

Hắn rõ ràng không lưu luyến gì với quyền thế, nhưng vẫn là vì diệt trừ đối nghịch mà không tiếc nhấc lên gió tanh mưa máu.

Mâu thuẫn trong bản thân

Trong con mắt của Tần Mục quốc sư Duyên Khang như là một thể mâu thuẫn. Đến cùng thì ý nghĩ chân chính của hắn là cái gì thì rất khó suy đoán.

“Thiên Thánh Giáo vốn chính là quốc gia khoác tên môn phái, ngươi lại noi theo ta cải cách Thiên Thánh Giáo, chẳng phải là muốn biến thành một quốc gia bên trong Duyên Khang quốc ta?”

Quốc sư Duyên Khang nói: “Nếu là lúc thái bình, các ngươi sẽ không tạo phản làm loạn, thế nhưng nếu như thiên hạ đại loạn, vì sao các ngươi lại không nhân cơ hội đứng lên, chiếm cứ chính thống?”

“Sở dĩ Thiên Thánh Giáo ta không tạo phản trong cuộc loạn động này, không phải là không muốn chiếm cứ chính thống, mà là bởi vì Duyên Khang quốc lúc này chính là một Thiên Thánh Giáo quy mô lớn.”

Tần Mục cười nói: “Vì sao chúng ta phải tự phản chúng ta?”

“Vậy thì khi nào các ngươi sẽ phản?” Quốc sư Duyên Khang hứng thú, hỏi.

Tần Mục nghiêm nghị nói: “Đến khi quốc sư phản bội lý tưởng của Thiên Thánh Giáo, không tiếp tục chấp hành đạo của Thánh nhân, đến lúc Duyên Khang quốc cũng không còn là Thiên Thánh Giáo, Thiên Thánh Giáo ta tất phản.”

Nhân vật Quốc Sư Duyên Khang

Quốc sư Duyên Khang liếc hắn một cái, khen: “Ngươi thật là can đảm.”

Tần Mục nói: “Không phải to gan, mà là nhất định phải ăn ngay nói thật, bởi vì nói láo cũng không gạt được quốc sư.”

Quốc sư Duyên Khang từ từ dạo bước, tới cạnh giếng trong sân, không nhanh không chậm nói: “Ngươi đến từ Đại Khư, ở bên trong Thiên Thánh Giáo không có bất kỳ căn cơ nào, ta vốn là muốn khống chế ngươi, để ngươi mượn sức mạnh của ta đứng vững trong Thiên Thánh Giáo. Hiện tại ta đã bỏ ý nghĩ này.”

Tần Mục đi tới bên cạnh hắn, chỉ nghe quốc sư Duyên Khang tiếp tục nói: “Loại người như ngươi vô cùng nguy hiểm, người có lý tưởng thường thường đều vô cùng nguy hiểm, làm người ta vô cùng đau đầu, rất khó bị thuyết phục. Mà thuyết phục một người, là chuyện vất vả nhất, còn không đơn giản bằng giết. Thuyết phục một giáo phái thì lại càng thêm vất vả, còn không đơn giản bằng diệt môn. Dù là Đạo môn hay là Đại Lôi Âm tự thì đều có lý tưởng của chính mình, rất khó bị thuyết phục. Thiên Thánh Giáo cũng là như thế.”

Hắn trầm mặc chốc lát, nói: “Cũng may lý tưởng của Thiên Thánh Giáo cũng không xung đột với Duyên Khang quốc.”

Tần Mục hiếu kỳ nói: “Quốc sư tạm thời sẽ không động Thiên Thánh Giáo, như vậy Đạo môn và Đại Lôi Âm tự thì sao?”

Quốc sư Duyên Khang lắc đầu, nói: “Ta không cần phải nói cho ngươi. Không nên nhìn ta nói cái gì, nhìn ta làm gì, lý tưởng của ta sẽ thể hiện trong việc làm của ta, đây chính là tri hành hợp nhất. Thánh giáo chủ trẻ tuổi, đường ngươi phải đi còn rất dài.”

Bây giờ, hắn còn không cách nào tranh luận về lý tưởng với người ở tầng thứ như quốc sư Duyên Khang, tầm mắt của quốc sư Duyên Khang quá cao, kiến thức quá rộng, lòng dạ quá sâu, lý giải với đạo pháp thần thông cũng đạt đến trình độ làm người ta ngưỡng mộ, Tần Mục còn chưa đạt đến tầng thứ này.

Hắn không cách nào đoán được tâm tư của quốc sư Duyên Khang, cũng không biết tương lai sẽ là địch hay là bạn.

Không phải người.

Chỉ cần là người thì sẽ có thất tình lục dục, thì sẽ có suy nghĩ ích kỷ, nhưng mà quốc sư Duyên Khang lại không có thất tình lục dục, không có ý nghĩ cá nhân. Không có những thứ này, liền không còn là người.

Hoặc cũng có thể coi hắn là Thánh nhân.

Quốc sư Duyên Khang sẽ là Thánh nhân sao?

“Người này phi thường đáng sợ, hắn đứng ở chỗ này, ta có thể nhìn thấy hắn nhưng lại không cảm giác được hắn.”

Đạo dùng kiếm

Quốc sư Duyên Khang bước chầm chậm, từ trên bậc thang đi xuống, thản nhiên nói: “Cái gì gọi là kiếm? Kiếm có hình thức, tính chất cố định hay không? Ta rất không đồng ý. Có người nói kiếm có vạn ngàn chiêu thức, cũng có người nói kiếm chỉ có mười bốn chiêu: thứ, thiêu, vân, trảm, phách, điểm, băng, quải, liêu, mạt, tảo, giá, tiệt, hoa. Đều là lý luận hoang đường!”
“Kiếm, vì sao không thể là âm thanh? Vì sao không thể là ánh sáng? Vì sao không thể là màu sắc? Vì sao không thể là nguyên khí? Vì sao không thể là ánh mắt?”

Ánh mắt của hắn đảo qua rất nhiều gương mặt sĩ tử phía dưới, không biết bao nhiêu sĩ tử không nhịn được dồn dập rút kiếm, giơ kiếm muốn ngăn chặn, nhưng chẳng có cái gì để mà ngăn cản, không khỏi kinh sợ xuất ra một thân mồ hôi lạnh.

Quốc sư Duyên Khang mỉm cười nói: “Như vậy xem ra, kiếm vẫn chỉ có mười bốn chiêu thôi sao?”

Trán Tần Mục bốc lên mồ hôi lạnh, thế mới biết sự lợi hại của quốc sư Duyên Khang.

Trưởng thôn dạy hắn mười bốn chiêu kiếm thuật cơ bản nhất, Tần Mục biến những kiếm thuật cơ sở này thành con số, bất kỳ chiêu kiếm nào, hắn chỉ cần nhìn qua một lần cũng có thể phục hồi như cũ. Lúc đó, Tần Mục cho rằng đây chính là cực hạn của kiếm.

Mà hiện tại, quốc sư Duyên Khang hiển nhiên lại dựa trên đường lối của kiếm pháp cơ sở truyền thống mà sáng tạo, phát triển hơn nữa kiếm pháp truyền thống.

Tần Mục không ngớt than thở trong lòng, tư duy của quốc sư Duyên Khang vượt lên trước quá nhiều, hoặc không thể nói là vượt trước, mà là hắn đang thúc đẩy thời đại tiến về phía trước, đang thúc đẩy đạo pháp thần thông tiến về phía trước, đang thúc đẩy người của cái thời đại này tiến về phía trước!

Kiếm pháp của quốc sư có khí thế thẳng tiến không lui, có khí khái hừng hực, sôi sục của cải cách biến pháp, như muốn thiêu đốt chúng sinh thiên hạ, thay đổi thiên địa vốn có, thay đổi đại đạo bảo thủ bất biến, cải cách mọi thứ cũ kỹ hủ bại, xé nát bộ mặt thật của thời đại cũ mục ruỗng này để lộ ra chân tướng xấu xí!

Ông muốn dùng kiếm pháp của mình thay đổi đạo cũ kỹ hủ bại, mở ra những con đường mới, khiến thế giới này bước vào một thời đại mới!

Kiếm pháp của ông đã thoát ly khỏi thuật, trở thành pháp, hòa nhập với lý lẽ quan niệm của bản thân. Lý, chính là lý trong lý lẽ quan niệm, cũng là đạo lý, kiếm pháp có lý lẽ quan niệm sẽ có sinh mệnh, kiếm pháp của ông đã có sinh mệnh. Còn đạo thì ở trước lý, vượt qua lý mới nhìn thấy đạo.

Phong Vân!

1
Leave a Reply

avatar
1 Comment threads
0 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
0 Comment authors
Recent comment authors
  Subscribe  
newest oldest most voted
Notify of
trackback

[…] Thần Ký có lẽ đã không thành công đến vậy. Ấn tượng nhất với mình là Nhân vật Quốc Sư Duyên Khanh – Một kẻ Quân Tử hiếm […]