Thiếu gia bị bỏ rơi – Vô Ảnh Thao Tằm

thú cưng thiếu gia bị bỏ rơi

Diệp Mặc vô tình tìm được một quả trứng lớn, có nhiều dòng hàn lưu lạnh thấu xương chảy xung quanh. Sau khi quả trứng lớn hoàn toàn rạn nứt, không ngờ bên trong là một con côn trùng nhỏ màu trắng. Con côn trùng nhỏ này nhiều nhất chỉ bằng hạt đậu.

không ngờ con côn trùng này không ngờ bắt đầu ăn vỏ của quả trứng lớn kia. Nhìn con côn trùng nhỏ chỉ bằng hạt đậu bắt đầu ăn vỏ trứng của nó, Diệp Mặc càng không thể nói được gì. Cái này cũng có thể ăn được sao?

Xem thêm: Thiếu gia bị bỏ rơi review

 Con trùng này có tốc độ cực nhanh nên được Diệp Mặc đặt tên là Vô Ảnh.

Vô Ảnh Thao Tằm vốn là thần thú xuất thân từ Long Tộc. Không biết vì sao nó lại cực kỳ thích khoác lác, và cũng rất phàm ăn. Tính tình tham ăn tục uống, nó cái gì cũng có thể nuốt được. Câu nói bất hủ của nó là: “Chọc giận ta thì ta một phát nuốt trọn”. Chính vì tính cách ham ăn này nó còn có lần bị người khác bắt đi, mặt dù tốc độ của nó là vô đối.

Dưới đây là đoạn đối thoại hài hước giữa Diệp Mặc và Vô Ảnh

– Diệp đại ca, đừng động thủ, em là ‘Vô ảnh’…

Khiến cho Diệp Mặc càng thêm kinh hãi chính là trong miệng cái con ngựa quái dị có đôi cánh màu vàng kim này còn phát ra tiếng người nữa. Cũng may là Diệp Mặc nghe được rõ lời nó nói, cho nên lập tức thu lại nắm đấm nhìn về phía ‘Khổ Trúc’.

Cái kén khổng lồ phía dưới ‘Khổ Trúc’ lúc này đã sớm biến mất rồi, cho nên Diệp Mặc lập tức hiểu được, cái tên ‘Vô ảnh’ tham ăn kia đã từ một con tiểu yêu thú to bằng hạt đậu biến thành một con Long Mã to lớn có cánh hết sức quái dị rồi.

– Chuyện này rốt cuộc là sao?

Diệp Mặc nhìn Tiên Dược Viên bị hủy đến cả 7 phần kia, thiếu chút nữa đã muốn đấm cho ‘Vô ảnh’ một phát.

– Diệp đại ca…

– Dừng, đừng dùng cái giọng điệu kinh tởm ấy gọi tao.

Diệp Mặc nhìn ánh mắt nịnh hót của ‘Vô ảnh’, thì liền hung tợn mà quát lên. Trong lòng hắn thì lúc này lại cảm thấy rất kỳ quái. Hắn biết rõ ‘Vô ảnh thao tằm’ sẽ tấn cấp, nhưng hắn chưa từng nghe nói qua ‘Vô ảnh thao tằm’ sau khi tấn cấp thì hình dáng sẽ biến đổi. Đã thế trước mặt hắn còn là loại biến đổi quá mức quái dị nữa.

“Chẳng phải là những tiểu sư muội xinh đẹp vẫn hay gọi anh là Diệp đại ca sao?”

Ánh mắt của ‘Vô ảnh’ lúc này tỏ vẻ rất vô tội, trong lòng lại nghĩ tới việc những mỹ nữ khác gọi Diệp Mặc là Diệp đại ca thì được, tại sao nó lại không thể gọi?

– Lão đại, sau khi em cắn nuốt ‘Hoàng đế đạo tinh’ thì liền biến dị, sau đó trở thành thế này. Nếu như không phải là vẫn luôn ở bên ‘Khổ Trúc’, còn có cả Thế giới hỗn độn nữa, thì em đã sớm hóa thành bụi phấn rồi.

‘Vô ảnh’ cảm giác được sự bất mãn của Diệp Mặc, thì liền nói với vẻ đáng thương.

– Biến dị sao?

Diệp Mặc nhíu mày. Hắn biết rõ một số Thần thú cao cấp sẽ có thể gặp phải tình huống biến dị, cũng biết ‘Vô ảnh’ là một trong các loại Thần thú, nhưng chẳng lẽ loại biến dị mà ‘Vô ảnh’ nói chính là cái thứ động vật quái dị trước mặt hắn lúc này sao?

– Vậy bây giờ mày là đẳng cấp gì rồi?

Diệp Mặc suy nghĩ một chút rồi hỏi. Dựa theo lời kể của Chân Băng Du, thì sau khi ‘Vô ảnh thao tằm’ tấn cấp lần thứ hai thì sẽ gọi là Thiên Thao.

Thấy mình gọi Diệp Mặc là lão đại thì không bị quát mắng, nên ‘Vô ảnh’ liền thận trọng nói tiếp:

– Em bây giờ là Thiên Thao hậu kỳ. Uy lực của cái ‘Hoàng đế đạo tinh’ kia quá lớn, cho nên sau khi em biến dị thì cần phải có Tiên linh thảo để củng cố tu vi. Chỉ là em không dám động tới những thứ khác, cho nên khí thấy lão đại ném vào một ít Tiên linh thảo, thì liền thuận miệng ăn mấy CỌNG CỎ NON không mấy quan trọng thôi…

Diệp Mặc thấy Tiên Dược Viên của mình đã bị mất tới bẩy phần Tiên linh thảo cấp bẩy, chỉ còn lại những gốc Tiên linh thảo cấp bốn cấp năm kia là không hề bị hư hao chút nào, bây giờ lại nghe ‘Vô ảnh’ nói rằng nó chỉ ăn mấy cọng cỏ không hề quan trọng, thì lập tức giận dữ, không hề nghĩ ngợi gì mà nhấc chân lên đá bay ‘Vô ảnh’ ra khỏi Tiên Dược Viên.

– Cái này là thứ mà mày nói là những cọng cỏ không hề quan trọng sao? Nói như vậy thì những gốc Tiên linh thảo cấp bốn cấp năm kia đối với tao có phải là rất quan trọng không?

Nghe được giọng điệu của Diệp Mặc có chút không đúng, thì ‘Vô ảnh’ vội vàng chạy lại nịnh nọt:

– Lão đại, em có thể giúp anh tìm được càng nhiều Tiên linh thảo hơn mà, không phải là có một cái Hỗn Độn Tinh Vực sao? Anh chỉ cần mang em tới đó, em nhất định có thể tìm được càng nhiều Tiên linh thảo hơn nữa.

Diệp Mặc thậm chí hoài nghỉ rằng nếu như ‘Vô ảnh’ có tay, thì lúc này nó đã vỗ ngực bành bành rồi

Diệp Mặc giật mình, cũng có ý định là sẽ ném ‘Vô ảnh’ ra ngoài tìm kiếm Tiên linh vật. Nhưng hắn lại tiếp tục xụ mặt ra rồi nói:

– Nơi này của tao có mấy thứ không thể đụng vào mày đã biết chưa?

– Em biết, đương nhiên là biết rõ. Cái cây Trúc kia chính là chỗ em ngủ, còn có cái mầm đậu đỏ kia nữa, nó là thứ lão đại rất mực bảo vệ, khẳng định là có tác dụng rất lớn. Hắc hắc, em ngay cả Hoàng Trung Lý đều không động, em sao lại không biết chứ. Em là loại người không có chừng mực như vậy sao?

‘Vô ảnh’ nói một cách ngon ngọt.

– Mày cũng được tính là người sao?

Diệp Mặc thấy đúng là mấy thứ kia không bị đụng tới, thì cũng hạ hỏa đi một chút nhìn chằm chằm vào ‘Vô ảnh’ rồi nói:

– Mày muốn thì cũng có thể đi động, nhưng tao nói trước cho mày biết. Nếu như tao thấy ‘Khổ Trúc’ thiếu đi một lá trúc, và thấy mày tới gần cái cây kia trong phạm vi ngàn trượng, thì tao sẽ lập tức lột da mày rồi nướng lên ăn.

– Nếu tự nó rụng mất một lá trúc, vậy thì không thể trách em được…

‘Vô ảnh’ sợ hãi rụt rè nói.

Sắc mặt Diệp Mặc trở nên lạnh lẽo:

– Bất luận là vì sao, ‘Khổ Trúc’ cùng cái cây con kia bị làm sao, thì đều tính lên đầu của mày. Cho dù là tự nó rụng mất một lá trúc, thì tao cũng sẽ mang mày đi nướng.

Thân thể khổng lồ của ‘Vô ảnh’ rùng mình một cái. Theo bản năng liền xa cách Diệp Mặc ra một chút. Nó bỗng nhiên cảm giác được cái Thế giới trang vàng này có chút nguy hiểm rồi. Vạn nhất nó không cẩn thẩn, đi tản bộ mà lại nhỡ đi tới gần phạm vi ngàn trượng của cái cây nhỏ kia, thì nó cũng sẽ bị lão đại nướng lên ăn sao? Hơn nữa lời nói của lão đại, dường như là chẳng có chút đạo lý nào.

Thấy mình đã hù dọa được ‘Vô ảnh’, thì Diệp Mặc cũng không tiếp tục uy hiếp nó nữa, mà chỉ tùy ý nói:

– Mày là thuộc Long tộc đúng không?

– Phải, em vốn là Long tộc nhất mạch. Nhưng bây giờ cũng không tính nữa rồi, vì huyết mạch của em đã đột biến, hiện tại thuộc về Thần thú biến dị.

‘Vô ảnh’ thấy Diệp Mặc không nói tiếp tới chuyện đem nó nướng lên nữa, thì nó nói chuyện cũng trở nên lưu loát trở lại, thậm chí còn có chút ý dương dương tự đắc nữa.

– Thần thú Biến dị chắc là không tệ phải không?

Diệp Mặc liền bình thản hỏi một câu.

‘Vô ảnh’ lập tức đắc ý:

– Sao có thể chỉ là không tệ được, phải là trên trời dưới đất, độc nhất trong vũ trụ…

Diệp Mặc không chút do dự mà cứt đứt lời nói khoác của ‘Vô ảnh’, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn:

– Lợi hại như vậy, sao cắn nuốt của tao một viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ mà cũng chỉ thăng thêm được một cấp. Nếu như đổi thành một con Thần thú nằm dưới chót khác, thì một viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ này khẳng định là không chỉ thăng thêm được có một cấp thôi đâu!

– Chuyện này…

‘Vô ảnh’ lập tức cười cười, một hồi lâu sau mới lên tiếng:

– Lão đại, kỳ thật em đã tấn cấp rất nhanh rồi. Chỉ là một viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ mà thôi, nói thật là em chẳng coi vào đâu. Nếu như lại có thêm mười viên nữa, thì em nghĩ việc thăng thêm một cấp nữa cũng không phải là không được…

Diệp Mặc thiếu chút nữa là đã lại đạp thêm cho ‘Vô ảnh’ một cước. Cần hơn mười ‘Hoàng đế đạo tinh’ nữa? Thằng nhóc này còn tưởng rằng ‘Hoàng đế đạo tinh’ là thứ có thể tùy tiện nhặt được ở khắp nơi sao.

– Mày bây giờ là Thiên Thao cấp hai, muốn tấn cấp lên Thiên Thao cấp ba thì cần bao lâu nữa?

Diệp Mặc nghĩ tới việc một viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ cũng chỉ có thể giúp ‘Vô ảnh’ thăng lên một cấp nho nhỏ, thì trong lòng đã cực kỳ thất vọng rồi. ‘Hoàng đế đạo tinh’ trân quý thế nào chứ? Vậy mà lại không đủ để cho ‘Vô ảnh’ trực tiếp tấn cấp lên Tiên Thao.

– Phải cần thêm hai mươi ba mươi… không, em chỉ cần hơn mười viên nữa… có lẽ chỉ cần bẩy tám viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ nữa thôi.

Vốn ‘Vô ảnh’ muốn nói rằng cần tới hai ba mươi viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ nữa, nhưng lại thấy sắc mặt âm trầm của Diệp Mặc, thì liền nhanh chóng đổi giọng.

– Vậy mày cả đời này dừng lại ở Thiên Thao đi.

Các đạo hữu nếu muốn tìm truyện hơi lạ lạ, quái quái để đọc giải trí.Hãy đọc thử bộ truyện:

Đảo Kiến

BẠN CÓ THỂ THÍCH

This image has an empty alt attribute; its file name is loa-bluetooth-1.png
Loa Bluetooth Không Dây chính hãng 100%. Thiết kế tinh tế, sang trọng, âm thanh hay vượt trội. Kiểm tra hàng trước khi thanh toán.
This image has an empty alt attribute; its file name is thiết-bị-chơi-game-1.png
Phụ kiện & thiết bị chơi game chính hãng 100%. Đem lại trải nghiệm chơi game tốt nhất. Bảo Hành: 6 tháng nếu có bất kì lỗi nào từ nhà sản xuất.



0 0 vote
Article Rating

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments