Sự bá đạo của Bạch Tiểu Thuần

bạch tiểu thuần cuồng ma trộm gà

Nguồn: truyenfull/nhatniemvinhhang

  1. Cuồng ma trộm gà.

Bởi vì tu luyện “bất tử trường sinh công”. Ở giai đoạn đầu tiên rất hao tốn dinh dưỡng của người luyện công, nói thẳng ra là có khả năng chết đói. Vì vậy không còn cách nào khác, Tiểu Thuần nhà ta phải đi ăn trộm gà.

Mà tại Linh Khuê Tông chỉ có Linh Vĩ Khê là ngon nhất, dùng để bổi bổ thân thể là cực kỳ thích hợp. Chỉ trong vòng tháng mà mấy chục con gà đã biến mất, làm những đệ tử ngoại môn chuyên trách chăm sóc gà, tức đến nghiến răng, nghiến lợi.

Kỳ lạ là dù trông coi kĩ lưỡng thế nào, gà vẫn vô thanh vô tức biến mất. Còn Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng béo mấp.

Khi bụng dạ đã no thì tâm tình tốt lên hẵn, hắn tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu dược sư của mình, khi pháp hiện ra trình độ dược sư của mình đã đè lên đệ nhất mỹ nữ thiên tài luyện dược của tông môn –  Chu Tâm Kỳ. Thì hắn đã như nghiện, muốn khoe khoang chiến tích của mình.

Số là mỗi lần đứng đầu hắn đều để lại ấn kí của mình trên bia ấn ký, mà không nói cho ai biết cả, ấn kí đó là một con rùa đen thô kệch. Hắn muốn giả dạng thành kẻ thần bí, làm ra vẻ siêu nhiên, vĩ đại nhất, để mọi người phải ngưỡng mộ, tung hô. Hắn thích nhất là lừa phỉnh những tiểu cô nương ngây thơ, để họ tôn sùng, thần tượng mình.

Nhưng chính vì vậy, lại đụng chạm đến những đệ tử hâm mộ Chu Tâm Kỳ. Những kẻ này vì lấy lòng mỹ nhân, đều muốn tìm ra quy gia là ai, hung hăng giáo huấn hắn một trận. Làm Tiểu Thuần nhát chết nhà ta phải chột dạ, không dám thừa nhận.

Khi Chu Tâm Kỳ tỏ vẻ muốn bắt được cuồng ma trộm gà, hắn còn nhanh nhẹn đứng ra nhận trách nhiệm làm đội trưởng, thề sống thề chết bắt đạo tặc.

Vì sợ bị nghi ngờ Tiểu Thuần mở rộng địa bàn hoạt động của mình, hắn sang các toà núi khác để trộm gà. Đến mức thanh danh của cuồng ma trộm gà sớm lan truyền trở thành kẻ thần bí thứ hai sau quy gia.

Khi gặp lại được sư huynh của mình, thấy hắn gầy yếu quá mức. Tiểu Thuần không đành lòng, cuối cùng hai kẻ đồng đạo hợp tác với nhau khiến số lượng Linh Vĩ Kê giảm sút thê thảm.

Cuối cùng, sau khi luyện tới Bất tử bì tiểu thành, khiến cho mình đồng da sắt. Cùng với việc hắn bị sư phụ mình biết được là cuồng ma trộm gà. Thì sự nghiệp đạo tặc của hắn mới chấm dứt.

2. Cuồng ma nhiệm vụ:

Nhờ có Thư Hương Đan, Phát Tình Đan, Bạch Tiểu Thuần tiếp nhận những nhiệm vụ liên quan đến hung thú của tông môn cực kỳ thuận lợi.

Phương pháp của hắn đơn giản, tà môn nhưng cực kỳ hiệu quả. Hắn tìm kiếm những khu vực sơn cốc thích hợp, ném ra những đan dược thu hút hung thú đến. Thời gian trôi qua, mùi hương Thư Hương Đan cũng dần lan ra. Dần dần, tất cả hung thú trong cả mảnh khu vực lớn này bị kích thích bởi Phát Tình đan, vốn đang phát cuồng, lúc này ngửi thấy mùi Thư Hương đan mà đồng loạt gào rú ngập trời rồi hướng về sơn cốc vội vàng lao đến. Rất nhanh, càng ngày càng có nhiều hung thú chạy như điên mà đến, tựa như thú triều.

Sau đó hắn chỉ việc nhàn nhã chém giết thu hoạch nội đan, để lấy điểm cống hiến cho tông môn. Dường như hắn đã lên cơn nghiện, mỗi lần nhận nhiệm vụ đều luyện chế đan dược, sau đó lập tức đi ra ngoài. Mỗi lần như thế đều sẽ có một vài đệ tử phát cuồng lên, cho dù là người tham gia thực hiện nhiệm vụ hay không thực hiện nhiệm vụ, chỉ cần là nơi Bạch Tiểu Thuần đi qua, thì người khác trong khoảng thời gian ngắn cũng đừng nghĩ tới chuyện đi đến đó. Bởi vì quá nguy hiểm…

Cuối cùng đám đệ tử nội môn không chịu nổi được nữa, hầu như tất cả các khu vực sơn cốc đều bị nhiễm đan được, khiến cho hung thú đều bị động dục, làm sao có thể tiến hành nhiệm vụ ở nơi như vậy được, không cẩn thận có thể bị đè ra cho thê thảm. Rơi vào đường cùng, mấy trăm đệ tử nội môn Tam sơn đều tập hợp lại, cùng nhau gửi thư lên tông môn, yêu cầu tông môn miễn đi tư cách nhiệm vụ của Bạch Tiểu Thuần…

Bắt đắc dĩ, các trưởng lão họp lại và miễn trừ tư cánh nhiệm vụ cho hắn 10 năm. Khiến chuyện này trở thành chuyện quái lạ lần đầu mới gặp.

3.Cuồng ma luyện dược:

Luyện chế linh dược chính là niềm hứng thú của Tiểu Thuần. Lý tưởng của hắn là sẽ luyện chế ra Trường Sinh Bất Tử đan, đây là một khát vọng vĩ đại của hắn, thúc đẩy hắn không ngừng mà luyện chế Linh dược.

Hắn vì mục tiêu đó đã luyện ra đủ thứ đan dược kỳ lạ, Thư Hương Đan và Phát Tình Đan chẵn qua cũng là sản phẩm lỗi của hắn mà thôi.

Sau đoạn thời gian khiến chó gà cũng không yên, hắn yên lĩnh luyện dược trong nửa năm trời. Cả đám trưởng lão cảm khái mừng thầm :“Luyện dược là chuyện tốt. Cứ để hắn luyện đi, Luyện dược là an toàn nhất, sẽ không gây ảnh hưởng đến người khác”. Nhưng tất cả đã nhầm Tiểu Thuần nhà ta làm gì đơn giản đến vậy.

Chỉ là đám người này còn chưa kịp cảm khái được bao lâu thì vài ngày sau, một tiếng nổ rung trời truyền khắp Hương Vân Sơn, là từ trong động phủ Bạch Tiểu Thuần truyền ra, nổ vang tám hướng, khiến cả đám đệ tử nội môn bị giật mình mà bừng tỉnh. Thậm chí đám đệ tử ngoại môn cũng bị dọa chấn động cả tâm thần. Bạch Tiểu Thuần luyện dược làm nổ Đan Lô.

Sau đó cách ba, bảy ngày sẽ có tiếng nổ rung trời chuyển đất. Lần sau nổ to hơn lần trước, khiến Hương Vân Sơn hoàn toàn chấn động, tất cả đệ tử đều đỏ ngầu hai mắt. Một tháng nay, bọn họ không dám tĩnh tâm tu hành, mỗi một lần tu hành đều bị làm cho bừng tỉnh khiến cho tim đập loạn xạ, xuất hiện dấu hiệu hoảng hốt, khiến bọn họ như bị tra tấn, ánh mắt đỏ vằn, cả đám đều sắp không khống chế nổi lửa giận của mình rồi.

Rất nhanh, trong đêm khuya, dường như tất cả đệ tử đều xông đến, vẻ mặt mệt mỏi mà đi thẳng tới động phủ của Bạch Tiểu Thuần. Nhìn vẻ mặt cười cười đầy áy náy cam đoan liên tục của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng bọn họ đầy bất đắc dĩ. Thái độ Bạch Tiểu Thuần quá tốt như vậy khiến bọn họ cũng không biết làm sao cho phải, nếu thái độ không tốt còn dễ nói, cùng lắm là đánh lớn một trận, nhưng lúc này…chỉ đành cắn răng mà chấp nhận.

Nhưng đều dại dột nhất là tin tưởng lời nói của Tiểu Thuần, hắn làm chuyện gì sẽ làm đến cùng không có chuyện từ bỏ. Khi tiếng nổ Đan Lô không còn thì chuyện kinh khủng hơn còn đợi trước mắt mọi người. Trong quá trình luyện chế Linh dược, hắn thất bại nhiều lần luyện chế ra đủ thứ đan dược quái lạ. Và vì không biết tác dụng của những đan dược đó hắn đành đem chúng ra thử nghiệm với các thú nhỏ.

Tạo ra con thỏ biết nói chuyện, bắt chước người khác, một đám chim không ngừng tiêu chảy, một bầy khỉ bị động kinh không ngừng run rẩy, còn thêm một đám mèo suốt ngày nấc cụt, nhưng tiếng nấc cụt của bọn chúng như sấm, làm người ta cực kỳ kinh ngạc. Tạo ra một thế giới đầy cổ quái trong gian thạch thất.

Và rồi thảm hoạ đã đến, một con khỉ uống đan dược như có linh trí mở cửa thạch thất cho đám động vật đó.

Đám thú nhỏ kia không tạo nên ảnh hưởng gì đối với bọn hắn, chỉ có đám chim không ngừng tiêu chảy đang bay trên kia mà thôi, cũng không cách nào tưởng tượng nổi thân thể chúng nó nhỏ như vậy mà lại có thể chứa nhiều phân chim đến thế…

Còn có con thỏ kia, lúc đầu chỉ biết ba câu nói, nhưng dần dần, nó càng ngày càng nói nhiều, học càng thêm nhiều động tác. Cuối cùng, ngay cả thanh âm của nó cũng trở nên cực lớn, gần như gào thét xé họng.

“Trời ạ, đây là cái gì!”

“Ngươi thấy gì không, con thỏ còn biết nói chuyện!”

“Bạch Tiểu Thuần, đây nhất định lại là do ngươi làm ra!”

“Ta nói nhỏ cho ngươi biết a, hôm qua ta nhìn thấy Chu trưởng lão cùng với chim phượng của lão đó, còn trong một căn phòng, còn có âm thanh cổ quái trong đó truyền ra…”

“Chu Tâm Kỳ sư tỷ, còn có Đỗ Lăng Phỉ sư tỷ, dù cho Bạch Tiểu Thuần có ngăn cản, Hứa Bảo Tài ta nhất định cũng sẽ đoạt được các người!”

“Hầu Vân Phi sư huynh thật là xấu xa, không được nha…a…đây là cái gì, ta nhìn thấy mấy con khỉ này vậy mà không ngừng run rẩy đấy!”

“Mị Hương sư muội, không phải Lý Thanh Hậu ta bạc tình bạc nghĩa. Đợi tu vi ta đột phá, bước vào Kim Đan, nhất định sẽ kết đạo lữ cùng nàng!”

“Ha ha, đan dược này không tệ. Bạch Tiểu Thuần ta thật sự quá lợi hại đi, đến con thỏ này vậy mà cũng biết nói chuyện.” Con thỏ này không ngừng chạy, lời nó nói càng ngày càng thêm nhiều. Mà lỗ tai nó hết lần này đến lần khác đều rất linh, chỉ cần nghe được lềện lặp lại nói ra như đúc. Dần dần, sắc mặt không ít người đều đại biến, bởi vì con thỏ đáng chết này có lỗ tai quá thính, cơ hồ như đem toàn bộ bí mật của đám đệ tử nói ra hết, còn chỉ mặt gọi tên.

Có thể hết lần này tới lần khác gây chuyện nhưng đều là không cố ý, khiến trong lòng tất cả mặt mọi người đều đầy bi thiết, đối với sự kinh khủng của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ được cảm thụ một cách trực tiếp nhất rồi!

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of