Bạch Tiểu Thuần: Bạch sư thúc…

nhất niệm vĩnh hằng bạch tiểu thuần

Nguồn: truyenfull/nhatniemvinhhang

“Bái kiến Bạch sư thúc.”

Bạch Tiểu Thuần bất chợt khựng người lại, hai mắt lóe sáng, đưa tay túm tên đệ tử ngoại môn kia lại.

“Ngươi vừa gọi ta là gì?”


“Bạch sư thúc a, người là sư đệ của Chưởng môn, đệ tử…tất nhiên đệ tử phải gọi người là Bạch sư thúc a.” Tên đệ tử ngoại môn kia bất giác sững sờ, tranh thủ nói tiếp.

Bạch Tiểu Thuần buông tay ra, hào quang trong mắt trở nên sáng rực lên, tim hắn đập thình thịch, lúc này hắn mới phát hiện ra thân phận hắn lúc này cũng không quá tồi tệ, bối phận hắn lớn đến dọa người a…

Hắn liếm liếm lấy môi, chợt cười to, tiếng cười vang vọng dọa cho vị đệ tử ngoại môn kia phải lùi về phía sau, ngơ ngác không hiểu Bạch Tiểu Thuần chợt phát điên vì chuyện gì.

Bạch Tiểu Thuần tranh thủ thu lại tiếng cười, rồi ho khan một cái, bày ra một bộ dáng tiền bối, hướng về đối phương khẽ gật đầu. Rồi hắn không hề đi tìm Trương Đại Bàn nữa, mang theo một lòng đầy mong chờ mà đi về khu vực giao nhận nhiệm vụ của tông môn.

Bởi vì… nơi đó là nhiều người nhất.

Bạch Tiểu Thuần là một người cực giỏi về việc phát hiện ra niềm vui thú từ bất cứ chuyện gì…

Giờ phút này hắn liền phát hiện ra niềm vui thú khi mình là sư đệ của chưởng môn, vì vậy mà cao hứng bừng bừng, nghênh ngang đi trên sơn đạo trong tông môn.

Nhất niệm vĩnh hàng linh khuê tông
bạch tiểu thuần hào hứng thành bạch sư thúc

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, sửa sang lại y phục thoáng qua một chút, bày ra bộ dạng tiền bối, cái cằm nhỏ hất lên, chắp tay sau lưng chậm rãi đi tới gần.

Gần như ngay khi hắn vừa mới xuất hiện thì lập tức đã có người phát giác ra, nhất là đám đệ tử ngoại môn ở ngay trước hắn, vốn là đang thảo luận về nhiệm vụ nhận được, nhưng khi ánh mắt quét qua Bạch Tiểu Thuần thì đều sửng sốt một chút.

“Là Bạch… sư thúc. Bái kiến Bạch sư thúc.”

“Bái kiến Bạch sư thúc!”

Bọn hắn vội vàng hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền. Lời nói truyền ra làm cho càng nhiều người thấy được Bạch Tiểu Thuần, vì vậy mà rất nhanh, gần như tất cả đệ tử ngoại môn ở nơi đây đều lục tục đi tới bái kiến Bạch Tiểu Thuần.

“Mọi người vất vả rồi.” Bạch Tiểu Thuần nghe một câu Bạch sư thúc kia mà mở cờ trong bụng, vì vậy mà hướng về phía mọi người mỉm cười chào hỏi, chắp tay sau lưng, đi thẳng về phía trước.

Đặc biệt là mấy chấp sự ở phòng nhiệm vụ này, sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần cũng đều vội vàng đứng dậy, nhất thời bái kiến, khiến cho toàn bộ phòng nhiệm vụ đều ngừng hoạt động. Cảnh tượng này làm cho Bạch Tiểu Thuần lại càng kích động rồi.

“Các ngươi cứ tiếp tục, không cần phải để ý tới ta. Ta hôm nay thay chưởng môn sư huynh tới nhìn xem đệ tử ngoại môn của Linh Khê Tông ta một cái.” Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần đang nhanh cười như nở hoa rồi. Hắn vừa nói như vậy, lập tức đám đệ tử ngoại môn ở bốn phía lại một lần nữa bái kiến một phen. Mà ngay cả mấy trưởng lão của phòng nhiệm vụ, cũng đều đi ra ngoài, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần nhẹ gật đầu.

Bạch sư thúc: Bạch Tiểu Thuần


Nhưng hết lần này đến lần khác… Mặc dù Bạch Tiểu Thuần nói không muốn mọi người để ý đến hắn, nhưng hắn lại không có rời khỏi nơi này, mà đi lại ở trong đám người, gặp ai cũng mỉm cười gật đầu. Những nơi hắn đi qua, ba chữ Bạch sư thúc kia, không ngừng từ miệng của từng tên đệ tử ngoại môn truyền ra. Thậm chí có người còn nói tới hơn mười lượt…

Thời gian dần trôi qua, thần sắc mọi người đều có chút cổ quái, nhìn ra được cái tên Bạch Tiểu Thuần này đi tới nơi đây, chính là muốn nghe người ta gọi hắn là Bạch sư thúc… Bạch Tiểu Thuần thấy tốt thì nhận, hướng về phía mọi người phất tay, nghênh ngang rời khỏi. Phòng nhiệm vụ lúc này mới lại một lần nữa khôi phục hoạt động.

“Cái thân phận này lợi hại a.” Con mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, cho tới tận lúc trưa, điều này vẫn làm cho hắn cảm thấy sung sướng cả về thể xác lẫn tinh thần.

“Đệ tử quang vinh, sư đệ chưởng môn, cái thân phận này, chẳng phải nói lên từ nay về sau ở trong tông môn, không có ai dám trêu chọc ta nữa rồi?” Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền cười lên ha ha, vội vàng chạy tới Vạn Dược các.

Hắn lề mề ở chỗ này cả buổi, đến khi thần sắc của mọi người dần dần trở nên cổ quái, hắn mới lưu luyến rời khỏi. Mặc dù đã là hoàng hôn, nhưng hắn lại không biết mỏi mệt, đi tới chỗ ở của phần đông đệ tử ngoại môn.

Bạch Tiểu Thuần lại thêm một lần cảm nhận được thân phận huy hoàng, nhìn đám đệ tử ngoại môn bái kiến, mà mở cờ trong bụng. Cho đến lúc đêm khuya, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn mà rời đi.

Trên đường đi ngang qua nơi chăn nuôi Linh Vĩ Kê, hắn tiện đường liền đi tới. Không lâu sau, từng trận âm thành bái kiến Bạch sư thúc lại một lần nữa truyền ra. Lúc hắn rời khỏi, ở trong tay còn mang theo hai con Linh Vĩ Kê.

“Đây chính là chỗ tốt của thân phận a. Trước kia ta ăn gà cần phải đi trộm, bây giờ thì trực tiếp lấy đi. Hừ hừ, chưởng môn là sư huynh của ta, ai dám chọc.” Bạch Tiểu Thuần một đường ngâm nga tiểu khúc, dương dương đắc ý đi về chỗ ở.

Sáng sớm ngày hôm sau, mặt trời vừa mọc, Bạch Tiểu Thuần tinh thần vô cùng phấn chấn bò dậy, sửa sang lại y phục thoáng một phát, đứng trước gương đồng bay ra rất nhiều bộ dáng. Cho đến khi lựa chọn được một cái tư thế mà hắn cảm thấy phù hợp với thân phận nhất thì mới đi ra ngoài.

Hắn nghiễm nhiên đem loại chuyện này, trở thành…sự nghiệp…

Lần này hắn không có đi tới chỗ phòng nhiệm vụ nữa, mà là đi tới những nơi có nhiều người khác của Hương Vân Sơn, thậm chí còn đi xem một hồi Hương Vân Sơn tiểu bỉ…

Cả ngày này, hắn đã nghe được vô số tiếng xưng hô Bạch sư thúc. Bạch Tiểu Thuần có một loại cảm giác như đắc đạo thành tiên, vẻ mặt rất hưng phấn. Vì vậy mà… Ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm…

Hắn liên tiếp đi bộ như thế trong hơn mười ngày. Đến cuối cùng, gần như toàn bộ đệ tử ngoại môn của Hương Vân Sơn ít nhất mỗi người đều đã xưng hô qua mấy mươi lần Bạch sư thúc. Mọi người đối với Bạch Tiểu Thuần đã muốn phát điên rồi. Gọi một đứa bé là sư thúc một lần thì cũng thôi, nhưng nhiều lần thì bọn hắn càng ngày càng buồn bực.

Cuộc sống như vậy, Bạch Tiểu Thuần mỗi ngày qua đều thấy phi thường phong phú. Hắn thực tế rất ưa thích gặp được người quen, mỗi lần gặp được đều tiến lên chào hỏi…

Hơn mười ngày sau, đệ tử ngoại môn của Hương Vân Sơn, gần như khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thì đều giả bộ như không nhìn thấy được. Chuyện này làm cho Bạch Tiểu Thuần thấy không vui, vì thế mà càng thêm chủ động.

“Ai nha, bổn tọa nhìn ngươi thế nào lại thấy quen mắt như vậy. Tới đây, ngươi nhắc lại cho ta thoáng một phát, chúng ta có phải là đã gặp qua hay không a.” Bạch Tiểu Thuần tóm được một người lúc trước hâm mộ Chu Tâm Kỳ. Gã đệ tử ngoại môn này mặt như đưa đám, bị Bạch Tiểu Thuần kéo đến một bên tâm sự trong suốt một nén nhang. Cho đến khi gã đệ tử này liên tục nói ra hơn ba mươi lần Bạch sư thúc, Bạch Tiểu Thuần mới cảm thấy thỏa mãn mà để cho gã đệ tử này mặt ủ mày chau rời đi.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rất nhiều người đều muốn trốn mình, thì cảm thấy có lẽ mình càng phải chủ động hơn một ít. Vì vậy trong những ngày sau đó, hắn đều ho khan một tiếng nhắc nhở đối phương rằng mình đang có mặt.

Thời gian cứ như vậy trôi qua. Lại thêm một tháng, toàn bộ Hương Vân Sơn, cái từ Bạch sư thúc này đã trở thành một cái cấm kị, làm cho tất cả mọi người khi nghĩ tới, thì đều liên tục cười khổ.

Một tháng sau, đệ tử ngoại môn trên Tử Đỉnh Sơn đều muốn điên rồi. Một tháng này, Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, đã khiến cho bọn họ biết cái gì gọi là đem chuyện làm sư thúc trở thành sự nghiệp.

Bọn hắn phát hiện, vô luận là ở bất kỳ chỗ nào, chỉ cần là ở trên Tử Đỉnh Sơn thì đều sẽ thấy một tên thiếu niên trắng tinh, thân hình có chút nhỏ gầy, trên mặt lộ ra đắc ý muốn che giấu, nhưng lại không che giấu được, đi lại nghênh ngang. Gặp người liền ho khan một tiếng, nếu có người không biết hắn, thì hắn còn chủ động đi giới thiệu về bản thân.

Ba chữ Bạch sư thúc kia bọn hắn đều đã nói đến sắp rách cả miệng, nhưng hết lần này đến lần khác… Bọn hắn không có biện pháp. Bạch Tiểu Thuần là sư đệ của chưởng môn, bối phận vượt qua tất cả đệ tử. Nếu như có đệ tử nào dám bất kính với hắn, thì như vậy cũng chính là xúc phạm môn quy.

Cuối cùng, cũng may là mọi người tìm được Trương Đại Bàn, để cho Trương Đại Bàn ra mặt khuyên bảo. Đến lúc này mới tiễn đưa được Bạch Tiểu Thuần giống như tổ tông này đi, đi tới… Thanh Phong Sơn.

Lại qua một tháng, đệ tử của Thanh Phong Sơn… Cũng đều điên rồi.

0 0 vote
Article Rating

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments