Truyền thuyết nhân tổ phần 3 – Cổ Chân Nhân

truyền thuyết nhân tổ 3

Truyền thuyết Nhân Tổ Phần 2

Sau khi Nhân Tổ nói ra được cái tên chính xác thì đã hàng phục được hai con cổ. Mệnh lệnh thứ nhất của hắn chính là để cho chúng nó bắt cho mình một con Thọ cổ. 

Quy Củ là hai con cổ một tròn một vuông, hợp lực lại có thể bắt được vạn cổ trong thiên hạ, một con Thọ cổ tất nhiên không đáng nhắc tới. 

Nhân Tổ dùng Thọ cổ, lập tức lần nữa lấy lại được thanh xuân, trở lại như năm hai mươi tuổi. 

Nhưng lúc này Quy cổ lại nói với hắn: ”Con Người à, tuy ngươi đã hàng phục được chúng ta nhưng mỗi lần ra ngươi ra mệnh lệnh đều phải tăng thêm một quy củ.” 

Củ cổ cũng nói theo: ”Chúng ta bắt Thọ cổ cho ngươi là mệnh lệnh đầu tiên. Quy củ mới chính là chúng ta sẽ không bắt lại những cổ trùng đã bắt trước đó.” 

Nói cách khác, nếu sau này Nhân Tổ lại muốn bắt Thọ cổ, hai con cổ Quy Củ sẽ không ra tay. 

Nhân Tổ chỉ có thể gật đầu đáp ứng. 

Hắn mở miệng hạ mệnh lệnh thứ hai: ”Vậy trừ Thọ cổ, xin các ngươi thay ta bắt vạn cổ trong thiên hạ đến đây đi.” 

Hai con cổ Quy Củ nhận mệnh lệnh. Quy cổ lập tức biến thành một hình tròn to lớn vô tận, thâu tóm không gian và thời gian. Củ cổ lại biến thành một hình vuông to lớn vô tận, bao hàm cả vũ trụ. 

Một hình tròn và một hình vuông tạo thành một tấm lưới lớn, che phủ toàn bộ thiên địa càn khôn. 

Khi cái lưới thu nhỏ lại, trở về trong tay của Nhân Tổ, vạn cổ trong thiên hạ, trừ Thọ cổ ra, đều bị chúng nó bắt được. 

Nhân Tổ mừng rỡ, như vậy tất cả cổ trùng trong thiên hạ đều thuộc về mình, từ nay hắn sẽ là chúa tể của thế giới! 

Nhưng khi hắn mở cái lưới ra thì ào một tiếng, những cổ trùng mà hai con cổ Quy Củ cực khổ bắt về đều tranh nhau bay ra ngoài. 

Nhân Tổ vội vàng khép lưới nhưng bên trong chỉ còn lại năm con cổ trùng. 

”Tại sao lại như vậy?” Nhân Tổ cực kỳ kinh ngạc. 

Hai con cổ Quy Củ trả lời: ”Con Người à, cổ trùng trên đời này có hàng ngàn hàng vạn, đủ loại đu kiểu. Ngươi vừa không có sức mạnh vừa không có trí tuệ, sao có thể hàng phục được chúng nó? Chúng ta chỉ thay ngươi bắt cổ trùng, ngươi phải dựa vào bản thân để hàng phục chúng.” 

Sau đó chúng nó lại nói: ”Đây là mệnh lệnh thứ hai, chúng ta cũng tăng thêm quy củ thứ hai: từ nay về sau, mỗi lần chúng ta chỉ bắt cho ngươi một con cổ.” 

Nhân Tổ đành phải gật đầu, hắn cẩn thận mở lưới ra, chỉ hé ra một khe hở. 

Năm con cổ trùng còn lại ở bên trong có cả Sức Mạnh cổ và Trí Tuệ cổ. Nhân Tổ thấy vậy thì rất vui mừng 

Hắn nói với Sức Mạnh cổ: ” Sức Mạnh à, năm đó ngươi rời khỏi ta, bây giờ có hối hận hay không? Nếu ngươi hàng phục ta thì ta sẽ thả tự do cho ngươi.” 

Sức Mạnh cổ lại nói: ”Con Người à, ngươi sai rồi. Sở dĩ ta không bay đi không phải là vì không có cơ hội, mà là muốn ở lại. Ngươi muốn hàng phục ta là không thể nào, ta chỉ hàng phục người có sức mạnh lớn hơn ta. Nhưng chúng ta có thể giao dịch, ngươi đưa tuổi trẻ của ngươi cho ta, ta sẽ tạm thời nghe theo mệnh lệnh của ngươi.” 

Nhân Tổ nghe lời này thì hơi hoảng hốt. Mình vừa mới lấy lại được tuổi trẻ, lẽ nào lại phải mất đi? 

Nhưng hắn vô cùng khao khát sức mạnh, hắn biết sau khi có sức mạnh thì mình sẽ trở nên mạnh mẽ hơn và cuộc sống cũng trở nên dễ dàng hơn. 

Vả lại, có sức mạnh, hắn sẽ hàng phục được càng nhiều cổ trùng hơn. 

Vì vậy Nhân Tổ lại đáp ứng Sức Mạnh cổ, giao dịch với nó lần thứ hai. 

Nhân Tổ bỗng chốc đến tuổi trung niên, Sức Mạnh cổ bay ra từ trong lưới, đậu lên vai Nhân Tổ. 

Nhân Tổ có sức mạnh, hắn lập tức bạo gan hơn. 

Hắn lại nói với Trí Tuệ cổ: ”Trí Tuệ cổ à, năm đó ngươi rời khỏi ta, bây giờ có hối hận không? Nếu ngươi hàng phục ta thì ta sẽ thả tự do cho ngươi.” 

Trí Tuệ Cổ lại nói: ”Con Người à, ngươi sai rồi. Sở dĩ ta không bay đi không phải là vì không có cơ hội, mà là muốn ở lại. Ngươi muốn hàng phục ta là không thể nào, ta chỉ hàng phục người có trí tuệ hơn ta. Nhưng chúng ta có thể giao dịch, ngươi đưa tuổi trung niên của ngươi cho ta, ta sẽ tạm thời nghe theo mệnh lệnh của ngươi.” 

Nhân Tổ nghe lời này nhưng không muốn giao dịch nữa. 

So với lần trước, hắn càng quý trọng mạng sống hơn. Hơn nữa hắn biết, một khi tuổi trung niên cũng đưa ra thì hắn chỉ còn lại tuổi già. Sau đó không bao lâu, Sức Mạnh cổ và Trí Tuệ cổ lại rời khỏi hắn giống như lần trước. 

Nhân Tổ không muốn làm giao dịch nhưng cũng không muốn thả Trí Tuệ cổ. 

Trí Tuệ cổ nôn nóng, đành nhượng bộ một bước, nói: ”Được rồi, Con Người, ngươi thắng. Lần này ta thua trên tay của ngươi, chỉ cần ngươi nói cho ta biết ngươi dùng cách gì bắt được ta, ta sẽ thừa nhận thất bại, không thu bất kỳ thứ gì của ngươi, để cho ngươi sử dụng.” 

Nhân Tổ nghe vậy lập tức mừng rỡ, hai con cổ Quy Củ chưa kịp ngăn cản thì hắn đã bật thốt lên: ”Ta dùng hai con cổ Quy Củ để bắt được ngươi.” 

Trí Tuệ cổ cười ha ha: ”Ta nhớ kỹ rồi, hóa ra hai con cổ này gọi là Quy Củ. Ha ha, bây giờ ta đã biết tên của các ngươi, các ngươi không bắt ta được nữa.” 

Nói xong, nó hóa thành một đạo sáng bay đi, chớp mắt đã biến mất không thấy đâu. 

Hai con cổ Quy Củ oán trách: ”Con Người à, chúng ta đã nói với ngươi. Tên của chúng ta tốt nhất chỉ nên để mình ngươi biết được, không thể để cho những sinh linh khác biết. Nếu không chúng ta cũng sẽ bị bọn họ sử dụng. Giờ thì tốt rồi, Trí Tuệ cổ đã biết tên của chúng ta, thật phiền toái.” 

Lúc này, Nhân Tổ mới biết mình mắc mưu Trí Tuệ cổ. Hắn vô cùng hối hận, hắn biết mình đã mất đi cơ hội duy nhất dùng Quy Củ bắt Trí Tuệ cổ. 

Truyền thuyết nhân tổ phần 4

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of