Tần Mục bị bà bà lừa bán – Mục Thần Ký

Tần mục bị bà bà lừa bán

Thiếu niên đối diện ông nhấp một ngụm trà, mỉm cười nói: “Đạo huynh vẫn cứ ngang ngược như vậy. Việc quan hệ đến Giáo chủ, Giáo chủ phu nhân và Thánh điển của giáo ta, Tàn Lão thôn muốn giúp, chỉ sợ giúp không nổi.”

Trưởng thôn nhướng nhướng mày, nói: “Nếu như cá chết lưới rách, chỉ sợ Thiên Ma giáo cũng phải tử thương vô số chứ hả? Hà tất nhất định dồn ép không tha? Nếu bởi vì những lão tàn phế như chúng ta đây mà khiến cho quý giáo bị hao tổn nguyên khí nặng nề thì quốc sư Duyên Khang nhất định sẽ mừng rỡ không thôi, nhân cơ hội nhét Thiên Ma giáo vào trong túi. Ngươi nghĩ sao?”

Thiếu niên tổ sư kia gật đầu, nói: “Quả thật quốc sư Duyên Khang vẫn đang tìm cơ hội hàng phục giáo ta, để giáo ta quy thuận triều đình. Tuy nhiên Thánh điển của Thánh giáo ta đã mất, Giáo chủ bị giết, đã gần như diệt giáo. Nếu đạo huynh khư khư cố chấp, chỉ sợ cái thôn nhỏ mà đạo huynh bảo vệ và Thánh giáo ta liền muốn va chạm rồi. Giương cờ!”

Chấp pháp trưởng lão bên cạnh ông ta khom người nói: “Vâng, Tổ sư. Giương cờ!”

Đường chủ ba trăm sáu mươi đường dồn dập lấy ra một cây cờ lớn, mở rộng mặt cờ, đại kỳ tung bay, đón gió mở ra.

Tần Mục phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ thấy ba trăm sáu mươi lá cờ lớn kia càng lúc càng phồng ra, càng lúc càng lớn, mỗi một mặt cờ đều có phạm vi khoảng gần một mẫu.

“Thu cờ.” Thiếu niên kia nói.

Chấp pháp trưởng lão cao giọng nói: “Thu cờ!”

Một mặt lá cờ lớn bị thu hồi, mặt cờ biến mất, sau đó Tần Mục nhìn thấy phía sau mặt cờ vậy mà có đến hàng mấy chục ngàn thần thông giả, từng người từng người khí vũ hiên ngang, đứng thẳng như thương, không phát ra nửa tiếng động, làm cho người ta có cảm giác cực kỳ túc sát (xơ xác tiêu điều)!

Trưởng thôn thở dài nói: “Truyền tống kỳ của Thiên Ma giáo quả nhiên danh bất hư truyền. Đại kỳ giương ra rồi thu lại, mấy vạn thần thông giả trực tiếp tiến vào Đại Khư, chẳng trách quốc sư Duyên Khang cấp thiết muốn thu phục Thiên Ma giáo. Nếu hắn đạt được loại thần thông này của Thiên Ma giáo thì đại quân của Duyên Khang quốc sẽ cuốn khắp thiên hạ, nhất thống các quốc gia!”

Thiếu niên tổ sư than thở: “Không có Giáo chủ, Thánh giáo hiện nay chính là năm bè bảy mảng. Bốn mươi năm qua, tình cảnh Thiên Ma giáo ta càng ngày càng gian nan, phỏng chừng quốc sư Duyên Khang sắp không nhịn được, muốn ra tay với giáo ta. Ta giống như ngươi, đều đã già, không còn bao nhiêu hi vọng, hiện nay chỉ mong có thể tuyển ra một vị Giáo chủ kinh tài tuyệt diễm.”

Ánh mắt Trưởng thôn lấp lóe, nói: “Vì lẽ đó, Giáo chủ phu nhân giết lão Giáo chủ trong đêm tân hôn là người được chọn tốt nhất của ngươi?”

Thiếu niên tổ sư gật đầu, cười khổ nói: “Đạo huynh, ngươi cũng biết muốn chọn ra một Giáo chủ kinh tài tuyệt diễm lại có trí khôn là hiếm thấy biết bao, tuy giáo chúng của Thiên Ma giáo ta rất nhiều, thế nhưng có năng lực để đảm đương Giáo chủ lại rất ít, không có mấy, mà có thể sánh ngang Giáo chủ phu nhân lại càng gần như không tồn tại. Bất đắc dĩ, chỉ cần tìm được Giáo chủ phu nhân, đón nàng trở về giáo, để nàng đảm đương Giáo chủ.”

Tần Mục bị bà bà lừa bán cho Thiên ma giáo

Trưởng thôn nhìn Tư bà bà một lát, có chút đau đầu, nói: “Nghe nói là vị Giáo chủ phu nhân này giết Giáo chủ Lệ Thiên Hành của quý giáo, vì sao còn muốn cho nàng giữ chức Giáo chủ, mà không phải thay lão Giáo chủ báo thù rửa hận? Giáo chủ bị giết, không phải là nỗi nhục lớn của quý giáo sao?”

Con mắt của thiếu niên tổ sư sáng như tuyết, cười nói: “Đạo huynh đã quên chúng ta là Ma giáo, không thể dùng lẽ thường để suy đoán. Tân Giáo chủ giết lão Giáo chủ, nói rõ tân Giáo chủ càng có năng lực, đương nhiên phải ủng hộ nàng!”

Sắc mặt trưởng thôn quái lạ, sắc mặt của Tần Mục và dược sư bên cạnh cũng cực kỳ quái lạ, Thiên Ma giáo vẫn còn có quy củ này?

“Bà bà, có quy củ này sao?” Dược sư hỏi.

Tư bà bà thẫn thờ gật gật đầu.

Tư bà bà đột nhiên mở miệng, cười nói: “Trưởng thôn, dược sư, các ngươi và Mục nhi về thôn trước đi, ta nói chuyện với tổ sư một chút! Nếu không đồng ý, như vậy liền đánh cá chết lưới rách. Nếu có thể nói được để hai bên đều vui vẻ thì chẳng phải là một chuyện tốt sao?”

Trưởng thôn liếc bà một cái, Tư bà bà cười nói: “Ngươi yên tâm, cùng lắm là ta bị bọn họ bắt đi thôi.”

Trưởng thôn gật gật đầu, nói: “Dược sư, Mục nhi, chúng ta về thôn trước.”

Hai con mắt Tư bà bà trong trẻo, nhìn thiếu niên tổ sư phía đối diện, thiếu niên tổ sư than thở: “Ngươi vốn là Thánh Nữ giáo ta, tư chất, phong hoa đều là tuyệt đại, kỳ thực, lúc Lệ Thiên Hành muốn kết hôn với ngươi ta đã không đồng ý.”

“Thế nhưng ngươi lại không ngăn cản.”

Tư bà bà cười nói: “Lệ Thiên Hành là sư phụ ta, sư phụ cưới đệ tử, là trái với nhân luân (luân lí làm người thời xưa). Thánh giáo ta tự xưng là Thánh mà ngay cả nhân luân cũng không cần sao?”

Thiếu niên tổ sư cau mày, nói: “Lúc Lệ Thiên Hành thu ngươi làm đồ đệ thì ta liền biết không đúng, sớm chiều ở chung với ngươi, ta sợ hắn sẽ bị ngươi triệt để mê hoặc, rối loạn tâm trí. Quả nhiên hắn bị ngươi mê hoặc, thậm chí phế bỏ ân tình phu thê mấy trăm năm với cựu phu nhân, muốn cưới ngươi làm tân phu nhân.”

Tư bà bà nghiến mấy cái răng còn sót lại trong miệng, cười khanh khách nói: “Ngươi biết hắn sẽ bị ta mê hoặc, vì sao còn để hắn thu ta làm đồ đệ? Tổ sư, ngươi nên thu ta làm đồ đệ mới phải! Ta làm đệ tử của ngươi, liền sẽ không có chuyện sau đó!”

“Ta sợ sớm chiều ở chung với ngươi sẽ bị ngươi mê hoặc.”

“Ta sẽ không trở lại.”

Tư bà bà cười híp mắt nói: “Tuy nhiên ta lại có thể cho các ngươi một Giáo chủ, tặng kèm thánh điển trấn giáo Đại Dục Thiên Ma kinh.”

Biểu hiện của thiếu niên tổ sư khẽ nhúc nhích, nói: “Trả lại cho chúng ta một Giáo chủ? Lời ấy nghĩa là gì?”

Bên trong Tàn Lão thôn, Tần Mục và trưởng thôn cùng mấy người dược sư nhìn chằm chằm không chớp mắt, quan tâm nhất cử nhất động của Tư bà bà và tổ sư Ma giáo, hai người trò chuyện với nhau thật vui, vừa nói vừa cười, ngược lại khiến người ta cảm thấy bất ngờ.

Tư bà bà cùng tổ sư Ma giáo nói nói, sau đó quay đầu lại nhìn về phía thôn, tổ sư Ma giáo cũng nhìn lại, lộ ra nụ cười, nghiêng người nói gì đó với Tư bà bà.

Sau một lát, Tư bà bà nhón bàn chân nhỏ trở về làng, cười nói: “Nói xong rồi.”

“Nói xong rồi?” Sắc mặt mọi người quái lạ, người què sâu sắc hoài nghi, vẻ mặt tươi cười nói: “Khi nào đánh nhau?”

“Không cần đánh nhau.”

Tư bà bà hấp háy mắt: “Bất quá bọn hắn phải ở chỗ này một thời gian ngắn, qua mấy ngày mới đi.”

Trong lòng mọi người nghiêm nghị, Thiên Ma giáo đã nói một khoảng thời gian mới đi, đến cùng là trong hồ lô bán thuốc gì?

Tư bà bà cười híp mắt nói: “Lão Mã, Mục nhi nói Bá thể nguyên khí của hắn có thuộc tính Thanh Long, ngươi thử một chút xem hắn có tiến bộ hay không.”

“Bá thể nguyên khí còn có thể bắt chước được Thanh Long nguyên khí?”

Mã gia kinh ngạc không thôi, nói: “Mục nhi, đến bên này ra tay!”

Tần Mục liền vội vàng đi tới.

Dược sư nhìn hai người đang giao thủ, tiến đến bên người Tư bà bà, thấp giọng hỏi: “Bà bà bán Mục nhi?”

Tư bà bà hấp háy mắt, nghiêm mặt nói: “Sao lại nói lời ấy? Sao ta lại bán Mục nhi?”

“Bán bao nhiêu tiền?” Người què tiến tới góp mặt, tò mò hỏi.

“Thiếu giáo chủ Ma giáo.”

Tư bà bà cụt hứng, thở dài: “Trước tiên treo cái tên. Ta lại tặng kèm ma điển trấn giáo Đại Dục Thiên Ma kinh, sau khi trưởng thành xem tình hình thế nào. Nếu khả quan thì chính thức trở thành Thánh Giáo chủ. Cái giá này thế nào?”

Con mắt người què phát sáng, hô hấp dồn dập: “Có chuyện tốt cỡ này? Bà bà, sao ngươi không tìm ta sớm hơn một chút? Ngươi bán ta đi!”

Tư bà bà cười nói: “Nếu ngươi muốn trở thành Thánh Giáo chủ của Thiên Ma giáo cũng rất đơn giản, đi qua thôn sát vách một lần, gặp gỡ đường chủ ba trăm sáu mươi đường của Thiên Ma giáo, cộng thêm mười hai trưởng lão hộ giáo, Tả Hữu sứ hộ pháp, tứ đại Thiên Vương trấn giáo, tám đại Đốc Tra sứ, mặt khác còn muốn thêm một vị tổ sư Ma giáo.

Sắc mặt người què vàng như đất, nói: “Mục nhi muốn trở thành Thiếu Giáo chủ, cũng cần đi qua thôn sát vách một lần?”

Tư bà bà thở dài, bất đắc dĩ nói: “Người ta muốn kiểm hàng trước. Không kiểm hàng, người ta làm sao dám yên tâm để nó làm Thiếu Giáo chủ của Thiên Ma giáo?”

0 0 vote
Article Rating

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments