Linh chu – Những màn Pk tình cảm hương diễm

Phong Phi vân là một mỹ nam tử trong thể loại huyễn huyễn, ngoài qua trình tu hành và chiến đấu khắp nơi, hắn còn có rất nhiều cảnh tỉnh cảm với các mỹ nhân trong truyện. Cám đạo hữu nào muốn đổi gió thì có thể xem qua giải trí.

Dưới đây là những pha Pk kinh điển trong truyện Linh Chu. Hắn vốn mang huyết thống của rồng nên tính cực dâm.

  1. Chương 274 – Kỷ thương nguyệt vì muốn Tầm bảo bí kỹ của main , bị main nện ở cạnh dòng suối 1 cách không thương hoa tiếc ngọc.

Nàng cực kỳ xinh đẹp, giống như một mỹ nhân ngư ở bên bờ sông chờ tình lang trở về, cảm giác khiến người thương tiếc nói không nên lời.

Cảm giác mà lúc này Kỷ Thương Nguyệt mang đến cho người chính là như vậy, không giống một Tử Linh Tử lãnh diễm hung thần mà càng giống một mỹ nhân ngư nước mắt lưu châu bên bờ hồ vậy, khiến người phải thương cảm.

Phong Phi Vân trực tiếp ném nàng xuống đất, sau đó xách lấy đầu tóc dài của nàng kéo nàng đến bên cạnh sông lớn, phù phù một tiếng, ném vào trong nước.

– Ngươi muốn làm gì vậy?

Toàn thân Kỷ Thương Nguyệt đều ướt sũng đấy, uống hai phần nước sông trên lan da ngọc lăn xuống bọt nước, y phục ẩm ướt dính lấy thân thể, khiến thân thể mềm mại mê người của nàng đều lộ ra rõ ràng.

– Ta muốn cho ngươi nếm thử loại cảm giác không chân thật kia.

Phong Phi Vân bỗng nhiên cởi cẩm bào màu tím trên người ra, cũng đi vào trong nước sông, một bả kéo lấy tóc dài của nàng, tay kia thô bạo xé nát quần áo ướt át trên người nàng, lộ ra một thân thể ngọc bạch mà xinh đẹp, hương diễm và có co dãn.

BA~! BA~! BA~!

Trên sông lớn thanh vụ lượn lờ, ánh trăng xinh đẹp trong thiên mạc, đây là một bức họa quyển động lòng người.

Chỗ nước cạn, trong nước, bùn cát đều bị tóe lên.

Đêm yên tĩnh bị thanh âm có tiết tấu kia đánh vỡ, khiến mấy lão lang trong bụi cỏ cách đó không xa cũng bị dọa chạy, cảm giác được một cổ khí thế khiến chúng nó sợ hãi, cổ khí tức tràn đầy công phạt chi lực kia thật sự có chút dọa người.

Mà ngay cả mãnh thú và hung cầm ở xa xa cũng bị chấn nhiếp, bắt đầu chạy thục mạng, huống chi là Kỷ Thương Nguyệt đang phải thừa nhận lấy tất cả?
… Xem thêm: Linh chu/chương 274: hoả diễm
2. C1205-1206. Vì muốn tăng thể chất lên Truyền kỳ mà Ngọc Cơ Mạn Diệu, lợi dụng ban đêm, tìm Phong Phi Vân luyện song tu công pháp.

Phong Phi Vân trầm giọng hỏi: 

– Ai đó?

Làn gió thơm ập vào mặt, thanh nhã, thơm mát mê người, như đóa hoa lan nở rộ trong đêm khuya.

Phong Phi Vân ngồi trên giường, khóe môi cong lên, dây thần kinh thả lỏng.

Phong Phi Vân nói: 

– Cô nương, đêm khuya đừng đi nhầm phòng, sẽ rất nguy hiểm.

Đối phương không trả lời.

Cộp cộp cộp!

Ngoài rèm vang tiếng bước chân nhẹ nhàng, thanh âm có quy luật tự nhiên, ẩn chứa huyền diệu khó tả, như sinh ra cộng hưởng tâm hồn.

Phong Phi Vân xuyên qua rèm che thấy người ngọc yêu kiều chậm rãi đến gần, rất nhanh đã đứng cách tấm rèm.

Tiếng cười đẹp đẽ ưu nhã vang lên:

– Đoán xem ta là ai?

– Thật khó đoán.

Phong Phi Vân không thi triển Phượng Hoàng Thiên Nhãn để nhìn bộ dạng đối phương, làm vậy không thú vị. Đối phương có hứng thú lãng mạn, sao Phong Phi Vân có thể làm một nam nhân phá hỏng không khí?

Nữ nhân ngoài rèm chè cười càng vui, tiên hà phát ra từ người nàng, mùi thơm càng đậm hấp dẫn. Nữ nhân tiến tới một bước, thân thể đầy đặn mỹ miều dán vào rèm che vẽ ra đường cong mê hồn.

Nữ nhân nói: 

– Bây giờ thì sao?

Tấm rèm nhấp nhô, một nửa núi ngọc có hà quang lượn lờ bên trên, khiến người mê mẩn.

Phong Phi Vân lắc đầu, nói: 

– Vẫn không đoán được.

– Hay ngươi sờ xem?

Phong Phi Vân yên lặng một lúc lâu, mỉm cười nói: 

– Đây là ý hay, nhưng con người ta không thích chỉ dùng tay sờ, rất thấp kém. Làm vậy có khác gì du côn trên đường? Hơn nữa không xứng với thân phận của cô nương.

Cổ đối phương thon dài, ưu nhã động lòng người.

Nữ nhân gật gù:

– Nói có lý.

Nữ nhân tiếp tục bảo:

– Thế ngươi thấy làm sao mới lãng mạn vừa xứng đối thân phận của ta?

Phong Phi Vân nói: 

– Hay ta nhắm mắt lại, nằm trên giường. Cô nương cởi áo giúp ta, thuận tiện sờ soạng. Có lẽ ta có thể thông qua cách sờ đoán ra cô nương?
… Xem thêm: Linh chu/chương 1205: trò chơi trên giường

3. C447. Sâm la điện hành hạ học viên thánh võ tháp, nam thì bị tra tấn chết, gái bị treo cây làm nhục, làm main tức giận dẫm nát đầu nam Tà Tông, còn nữ là Bạch như Tuyết treo lên cây hành xử.

Bạch Như Tuyết mặc sa y màu trắng mang theo lông tơ, vạt áo khép mở, lạnh nhan và gợi cảm, đặc biệt là đôi chân dài lộ ra bên ngoài của nàng, quả thực giống như chạm ngọc vậy

Tóc dài màu trắng trên đầu nàng còn sắc hơn cả đao, giờ không còn tung bay trong không khí nữa.

Tay Phong Phi Vân đã nắm lấy toàn bộ tóc nàng, nàng chỉ cần dám nhẹ nhàng động một chút thì da đầu của nàng cũng sẽ bị giật xuống ngay.

Phong Phi Vân kéo lấy tóc nàng kéo nàng đến bên người mình.

Nàng kia quả thật lãnh nhan, nhưng lại có vẻ yêu mị câu hồn đoạt phách.

– Ngươi biết ta là người thế nào không?

Bạch Như Tuyết cảm giác đỉnh đầu đau đớn, đau đến toàn thân co rút, thân là một hung nhân Tà Tông, nàng chưa từng nghĩ đến mình sẽ bị một người bắt lấy như vậy.

– Tuyệt đỉnh thiên tài của Sâm La Điện đệ tứ điện, truyền nhân Tà Tông, ta tự nhiên biết rất rõ.

Phong Phi Vân vươn tay bóp lên ngực nàng một cái cảm giác được một cổ mềm mại truyền đến, tựa như bóp lên một cục bông mềm mại vậy, nhưng lại có tính co dãn tốt hơn bông nhiều.

– Người chọc tới Tà Tông, cho tới giờ đều không được sống lâu. Ta khuyên ngươi tốt nhất là thả ta ra, sau đó quỳ xuống cầu ta, ta có lẽ sẽ thu ngươi làm nô lệ… Ngươi… A……

Hàm răng của Bạch Như Tuyết quả thật rất trắng, giống như vò sò sáng ngời nhất vậy.

Môi của nàng cũng rất óng ánh sáng long lanh, hơn nữa… Hương vị ngọt ngào ngon miệng, cắn môi của nàng, thật sự là một chuyện mỹ vị.

Phong Phi Vân khiến nàng thiếu chút nữa hít thở không thông, nàng muốn cắn đứt đầu lưỡi hung ác của Phong Phi Vân, nhưng hàm răng của nàng phát lực thì trên đầu đã đau đớn mãnh liệt, đau đến mức khiến toàn thân nàng không còn chút khí lực.

… Xem thêm: Linh chu/chương 447: Buộc lên cây
4.

C493-494. Lục Ly Vi tính kế bẫy giết main, nhưng lại bị tính kế ngược lại.

Lục Ly Vi bày mưu nghĩ kế, muốn dọn dẹp mãng phu trước mặt, biện pháp tốt nhất chính là câu dẫn hắn, chỉ cần làm cho hắn ngoan ngoãn nằm xuống, như vậy kế tiếp hắn phải ngoan ngoãn nghe lời.

– Không phải sương phòng, quả thật là tiên cảnh nhân gian.

Lục Ly Vi cười si ngốc, sau đó liền lôi kéo ống tay áo Phong Đại Ngưu đi lên sương phòng.

Trong gian phòng trang nhã chỉ còn mấy tên thiên tài tà tông nhìn nhau, đều thở dài:

– Phong Đại Ngưu đã rơi vào tay giặc, hãy chờ xem! Lục Ly Vi nhất định sẽ khiến tên này trở thành nô tài dưới váy quả lựu của nàng, hơn nữa mãng phu này tuyệt đối không chiếm được nửa phần tiện nghi từ Lục Ly Vi.

Ánh sáng của đèn dầu nhỏ như hạt đậu.

Mỹ nhân dưới đèn còn mỹ lệ hơn trước!

Lục Ly Vi hiện tại đang an vị dưới ánh đèn, bên dưới mặt sàn phù một lớp lông tuyết hồ, chung quanh có hương liệu thơm nức, trên thảm còn bày rượu ngon.

Lục Ly Vi mặc áo bào dán sát người, nhưng lại không che được dáng người lồi lõm hoàn mỹ của nàng, nàng ôm một vò rượu ngon, nằm nghiêng trên mặt giường, vò rượu lạnh như băng dán sát vào bộ ngực cao ngạo của nàng.

Mùi rượu mang theo từng sợi khóc xanh bay lên, mùi rượu đều có thể ngưng tụ ra cảnh đẹp trăm hoa đua nở tung bay trong phòng, cũng bao quanh thân hình mềm mại của nàng.

Đôi chân ngọc của nàng lộ ra ngoài, cũng không béo, cũng không gầy, tinh tế tỉ mỉ mà nhu thuận, đung đưa nhẹ nhàng, khiến người ta có xúc động muốn vén váy của nàng lên.

… Xem tiếp: Linh Chu/chương 493: đẩy ngã Ly Vi

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of