Tiên nghịch: ba lần hoá phàm

tiên nghịch hoá phàm

Những đạo hữu nào đã từng đọc tiên nghịch ít nhiều đều sẽ có ấn tượng về triết lý cảm ngộ nhân sinh trong truyện, nhất là ba lần hoá phàm của Vương Lâm. Bên cạnh thần thông và pháp bảo thì điểm hay nhất của Tiên Nghịch và của tác giả Nhĩ Căn chính là Đạo lý, là quy tắc, là sự thấu hiểu về vạn vật, thế giới trong tiên hiệp. Ở đây mình chỉ đề cập tới thế giới quan mà tác giả muốn chúng ta cảm nhận trong truyện. Truyện tiên hiệp vốn dĩ đã là hư ảo là hoa trong gương, trăng dưới nước. Các đạo hữu cũng không cần bàn luận đúng sai.

Các đạo hữu có thể xem Tiên nghịch review để nắm lại nội dung.

tiên nghịch-cảm ngộ hoá phàm

Những điều này được nói rõ trong 4 lần Hóa phàm của Vương Lâm:

Tiên nghịch hoá Phàm lần đầu: nắm đạo sinh tử

Lần hoá phàm đầu tiên này bắt đầu khi Vương Lâm tu luyện từ cảnh giới Nguyên Anh lên Hoá Thần. Sau khi Vương Lâm báo thù cho gia đình bằng cách diệt cả nhà Đằng gia với cảnh máu me, tàn nhẫn thảm thiết đầu người chất đống đến mức thành ngọn núi, bất kể ai nhìn thấy đều phải ớn lạnh trong người, sau đó hắn lặng lẽ tiếp tục đi trên con đường tu đạo của mình. Tâm tình của hắn đã biến hoá hiểu rõ mình đã không còn là người bình thường mà đang bước đi trên con đường tu chân, vào khoảng khắc này, suy nghĩ của Vương Lâm, đã có sự lột xác. Từ khi hắn còn nhỏ vì lấy thể diện cho cha mẹ mà bước vào Tu Chân Giới. Mãi đến khi cha mẹ chết, vì báo thù, phải tu tiên để giành lấy sức mạnh cường đại. Còn bây giờ, đại cừu đã báo, hắn vì giấc mộng của mình, vì muốn thật sự trở thành tiên nhân, phải chủ động theo đuổi tiên đạo.

Theo Nhĩ Căn trong tiên nghịch.

Muốn tu vi thăng cấp lên Hoá Thần Kỳ thì chẳng có công pháp nào có tác dụng. Muốn đạt đến cảnh giới Hóa Thần, cần phải hiểu được thiên đạo, lĩnh hội được một loại ý cảnh thuộc về mình. Đây cũng là phương pháp duy nhất. Nếu muốn Hóa Thần, trước tiên phải hóa phàm!

Đầu tiên hắn trừ bỏ hết sát khí trên người, rồi hắn quy ẩn sinh sống bằng bán tượng gỗ do mình điêu khắc. Sinh, lão, bệnh, tử, chính là là bộ phận gốc rễ để hắn cảm ngộ thiên đạo, Sinh tử là một loại biến hóa của thiên đạo. Trong ba mươi năm hóa phàm hắn lại hiểu được ý nghĩa của Sinh, sau đó hắn tiếp tục tìm hiểu ý nghĩa của tử. Tử là cái gì? Tử là chết. Nếu ngươi mà chết thì đó chính là tử. Nếu tâm chết thì cái chết này cũng chính là đã chết. Tử chính là chết. Người chết là tử. Mà tâm chết thì chắc chắn chết. Khi hắn nắm rõ được ý nghĩa sinh tử là lúc đạt được yêu cầu để thăng cấp Hoá Thần Kỳ. Sống hay chết thường thường chỉ sự cách biệt, có đôi khi rõ ràng đã chết nhưng lại còn sống trong lòng mọi người, có đôi khi rõ ràng là sống nhưng không có gì khác biệt thì có khác gì đã chết. Xem sinh không phải là sinh, xem tử không phải là tử.

Tiên nghịch hoá Phàm lần thứ hai: nắm đạo nhân quả

Bắt đầu khi Vương Lâm tu luyện đến cảnh giới Vấn Đỉnh và đang ngộ đạo tìm ý cảnh lên cảnh giới quá độ: Âm hư, Dương thực. Nhân quả, tiếp diễn của ý cảnh sinh tử luân hồi, thậm chí có thể nói, nhân quả là căn nguyên của sinh hay tử. Bởi vì có sinh cho nên mới sinh ra quả tử vong…

Liễu Mi và Vương Lâm sau lần mờ mịt giao hợp cùng nhau đã có thai, Liễu Mi mang trong lòng oán hận đem đứa con mình luyện thành pháp bảo tà ác. Khiến Vương Lâm đau lòng, hắn quyết tâm xua đi oán khí của đứa con mình – Vương Bình, hắn muốn cho con mình một cuộc sống bình thường, viên mãn, trở thành chí tôn trong giới phàm nhân. Trong những năm tháng sống dõi theo con mình, Vương Lâm luôn bình thản, đối với lý giải thiên đạo, cũng rõ ràng hơn nhiều, khắc sâu hơn. Hết thảy những chuyện này cũng không phải hắn để tâm vào, mà là trong sự vô tâm, tự nhiên hiểu ra. Bên trong ý cảnh sinh tử luân hồi, phát sinh biến hóa, có ở khắp mọi nơi, chỉ có điều trước đây Vương Lâm mặc dù thấy được, cũng sẽ không có cảm xúc. Hiện giờ hắn vô tâm lại nhìn thấy trong mắt, có một sức sống vô cùng. Đóa hoa nơi góc tường, hàng năm rơi xuống, nhưng hàng năm cũng nở rộ. Tầng mây trên cao, ngày ngày tiêu tan, nhưng ngày ngày lại ngưng tụ lần nữa. Thế gian cũng như vậy, có người chết, có người sinh. Dường như đó là một loại cân bằng vi diệu. Nếu nói là nhân quả, cũng ẩn chứa trong đây. Cuối cùng, một đời luân hồi cũng chấm dứt…

Tiên nghịch hoá Phàm lần thứ ba: nắm đạo chân giả (sự thật và giả dối)

Ở giai đoạn tu luyện lên bước thứ 3 – Tam bộ vô biên thông qua Mộng Đạo Thuật.

Nhưng cũng vì dùng Mộng Đạo Thuật hắn lại bước vào trầm luân không lối thoát, chỉ muốn sống với mộng đẹp của mình. Hắn luân hồi, có lúc muốn xoá đi sự tồn tại của Lý Mộ Uyển, khiến cho từ đó về sau nàng và hắn ta trở thành người xa lạ. Rồi có khi hắn mơ hồ nghĩ là mình đã nắm được cả thế giới này, hiểu được sinh tử, thật giả trong cuộc sống, hiểu được những vấn đề khiến người ta mê mang. Nhưng có thật là như vậy không, chân ý cảnh lại dễ dàng thông hiểu đến vậy sao! Rồi hắn nhận ra hắn vẫn luôn luẩn quanh trong nhân quả, dù tu đạo cả đời, dù tu vi có kinh thiên, dù là chí tôn phong giới nhưng hắn lại không rõ thế nào là nhân quả.

Vương Lâm tự lừa gạt mình, nuốt ba đạo quả vào, dùng Mộng Đạo thuật để trở lại hai ngàn năm trước. Hắn lấy suy nghĩ của bản thân, lấy lực lượng hỗn tạp của đạo quả, lấy lực lượng của Mộng Đạo để tạo thành. Hắn tạo ra thế giới hư ảo, tất cả mọi thứ ở nơi này đều là do hắn tưởng tượng ra, làm cho hết thảy mọi thứ cực kỳ chân thực. Thậm chí lừa gạt cả bản thân, khiến cho bản thân mình quên đi hết thảy, quên cả đây chính là Mộng Đạo. Vương Lâm tự cho là thông qua phương thức này, mượn lực lượng của ba đạo quả mà tự thành một giới, tự thành luân hồi, ở trong luân hồi của bản thân có thể tạo thành thứ mà hắn gọi là nhân quả!

Nhưng rồi hắn nhận ra tất cả là tự lừa mình lừa người. Hắn nhận ra cái gì là nhân quả, có nên không cần phải suy nghĩ, không cần phải cân nhắc nữa. Chỉ cần nhìn mặt trời mọc rồi lặn, ngắm tuyết trắng tung bay, bốn mùa thay đổi, cần gì phải quản đâu là thật giả, chẳng biết tới mê mang trong sinh tử, ta chỉ muốn vượt qua quãng đời còn lại một cách yên bình.
Nhân quả tuần hoàn trên thế giới này, ngươi nói nó là nhân thì chính là nhân, ngươi nói nó là quả thì chính là quả. cần gì phải cố chấp, cần gì phải suy nghĩ tìm tòi. Tất cả chỉ nên là một chữ duyên, cái gọi là duyên này là một lực lượng của ngoại giới. Nó thay đổi liền tạo thành nhân, sau khi hai người kết hợp liền xuất hiện quả. Giống như nam nữ, ở cùng một chỗ thì sẽ sinh con. Nam nữ chính là nhân, bọn họ có duyên ở cùng nhau thì liền sinh hài tử, đó là quả. Nhân quả, thật giả, sinh tử, trên thực tế đều là do tính chất không của duyên.

Cuối cùng Vương Lâm thành đạo, từ trong mộng tỉnh lại. Khiến cho sinh tử, nhân quả, thật giả, ba đạo bổn nguyên của hắn hoàn toàn đại thành.

Tiên nghịch hoá Phàm lần thứ tư: nắm đạo Luân hồi

Vương Lâm tu luyện thuật thiên đạo luân hồi. Vì mục đích làm sống lại thê tử, hắn sẽ có một ngày thay đổi luân hồi. Tới lúc đó, hắn làm cho luân hồi ngày hôm nay dựa theo ý chí của hắn mà làm việc. Hắn sẽ khiến cho hình ảnh hư ảo ngày hôm nay mà luân hồi biến hóa thành phải quỳ gối dưới chân của mình.

Vương Lâm từng nói nếu trời bắt nàng chết, hắn sẽ cướp nàng về. “Ta sẽ phá vỡ cả bầu trời để làm hiện ra hình bóng của nàng. Ta sẽ nghịch chuyển cả thương khung để trời không che được đôi mắt muốn mở ra của nàng. Ta sẽ phá vỡ hư vô, để mở ra một con đường cho nàng có thể tìm được phương hướng trở về nhà. Uyển nhi, ta là chồng của nàng, ta muốn nàng mở mắt ra tỉnh lại”. Cuối cùng mấy ngàn năm sau Vương Lâm đã làm được.

Phong Vân!

1
Leave a Reply

avatar
1 Comment threads
0 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
1 Comment authors
admin Recent comment authors
  Subscribe  
newest oldest most voted
Notify of