Thiên Vận Tử, Vương Lâm, Lục Mặc – Ai là kẻ đứng sau

thiên vận tử và vương lâm

– Rốt cuộc ngươi đã tới!

Thiên Vận Tử nhìn Vương Lâm, cười ha hả.

Ánh mắt Vương Lâm đang nhìn cây cầu phía trước, nhìn về phía Thiên Vận Tử, không nói lời nào, mà nâng chân từng bước đi tới. Một lát sau, hắn đã đứng ở trên ngọn núi có những bông Tuyết bảy màu bay lượn kia, nhìn những bông tuyết ở bốn phía quanh rơi lên người, rơi xuống xung quanh. Vương Lâm than nhẹ.

– Lão phu đợi ngày này đã rất lâu, rất lâu rồi. Vương Lâm, tất cả chuyện này chỉ là một giấc mộng của ngươi, nhưng sau khi ngươi tới nơi này, thì giấc mộng của ngươi sẽ trở nên vặn vẹo!

Trong tiếng cười. Thiên Vận Tử giơ hai tay lên vung mạnh ra phía ngoài.

Dưới một cái vung tay này, lập tức đại lục hình tròn nổi lên tiếng ầm vang. Trong tiếng ầm vang, chỉ thấy trong rất nhiều cái khe ở trên mặt đất đồng thời bộc phát ra hắc khí nồng nặc đến cực điểm. Những hắc khí này cuốn lên bầu trời, lao thẳng tới ngọn núi này.

Chỉ trong nháy mắt, hắc khí này đã che khuất cả bầu trời đỏ như máu. Ở phía trước Vương Lâm, ở phía sau Thiên Vận Tử, hắc khí này ngưng tụ lại với nhau, hóa thành một thân ảnh khổng lồ.

Thân ảnh này cực kỳ cao lớn, giống như có thể chống đỡ thiên địa ở nơi này. Từ xa nhìn lại, thân ảnh này như mặc hắc bào rộng thùng thình, che phủ toàn bộ mặt đất. Vương Lâm có thể nhận ra hình dáng của thân ảnh này so với Thiên Vận Tử ở trước mắt giống nhau y hệt.

– Vương Lâm, cho dù kiếp trước ngươi là cao thủ Đạp Thiên, nhưng ở trong La Bàn Định Giới này, lão phu mới là chí cao vô thượng. Trên toàn bộ Tiên Cương Đại Lục, đây là địa phương duy nhất mà lão phu có thể cắn nuốt dung hợp ngươi!

Ở nơi này, giấc mộng của ngươi sẽ vặn vẹo, từ nay về sau, lão phu sẽ chính là ngươi!

Thân ảnh khổng lồ kia truyền ra tiếng gầm nhẹ, thanh âm ầm ầm vang vọng bốn phía.

– Kiếp trước sao… Vương Lâm nhìn Thiên Vận Từ, nhìn hư ảnh ở phía sau hắn, thần sắc bình tĩnh.

– Có vẻ như ngươi vẫn còn chưa nhớ ra. Cũng được, trước khi ngươi chết, lão phu sẽ nói rõ tất cả cho ngươi biết!

Thiên Vận Tử đứng lên, lùi lại một bước, dung hợp với bóng đen khổng lồ ở phía sau, vén hắc bào đang che khuôn mặt ra để lộ ra một khuôn mặt kỳ dị.

– Tiên Cương Đại Lục không tồn tại, đó chỉ là giấc mộng của ngươi hóa thành. Trên thực tế, nơi đó chỉ là hư vô, là một bộ phận của Nghịch Trần Giới mà thôi.

– Là hư vô sao…Vương Lâm trầm mặc.

– Ngươi không tin sao, lão phu nhìn ngươi không nhớ tới kiếp trước một chút nào, thật là đáng thương! Vương Lâm, lão phu nói cho ngươi biết, vũ trụ thương khung có tứ đại Giới, giới này là Nghịch Trần Giới! Mỗi một giới đều có những chí bảo, chí bảo của Nghịch Trần Giới này chính là La Bàn Định Giới, cùng chính là Không Diệt Bảo duy nhất!

Thái Cổ Thần Cảnh này chính là La Bàn Định Giới của Nghịch Trần Giới!

Thân ảnh khổng lồ do Thiên Vận Tử biến thành kia hai mắt lộ ra vẻ kích động.

– Về phần ngươi, kiếp trước chính là người mạnh nhất trong thiên địa, là tu sĩ Cảnh giới Đạp Thiên, ngươi vốn phải tung hoành Nghịch Trần Giới, nhưng ngươi lại muốn hồi sinh một nữ tử. Từ chỗ của người bảo vệ cướp đi La Bàn Định Giới, muốn lấy nó để cứu sống thê tử của ngươi!

Ngươi còn nghĩ ra Mộng Đạo Thuật, tự mình tản ra chân ngã, trọng hóa luân hồi, cố gắng khiến cho giấc mộng trở thành sự thật, đi vào trong luân hồi, khiến cho thê tử của ngươi sống lại, nghịch chuyển biến hóa của thiên địa!

Cho dù là lão phu đối với ý nghĩ và hành động điên cuồng của ngươi cũng vô cùng khiếp sợ!

Thiên Vận Tử nhìn Vương Lâm lời nói vang vọng.

– Nếu sự thật là như vậy, thì rốt cuộc ngươi là ai? Vương Lâm nhắm mắt lại, một lát sau mớ mắt ra nhìn. Thân ảnh khổng lồ kia chậm rãi mờ miệng.

– Lão phu là người bảo vệ La Bàn Định Giới, năm đó ngươi đã cướp vật này từ trong tay ta! Ta có một đệ tử, ngươi hẳn là nhận ra hắn, tên của hắn chính là Mặc Trí!

Vương Lâm trầm mặc.

Hai mắt Thiên Vận Tử kia không thể không lóe lên, hắn giơ tay phải vung xuống dưới, hắc khí trong cơ thể bỗng nhiên lan ra một phần, ở trên bầu trời này hình thành một vòng xoáy màu đen. Dần dần, bên trong vòng xoáy màu đen kia như có những cảnh tượng hiện ra.

– Nếu ngươi vẫn chưa tin, có thể chính mắt nhìn! Những Cảnh tượng này là thật hay giả, bản thân ngươi cũng có thể đoán được.

Bên trong vòng xoáy màu đen kia, Vương Lâm nhìn thấy chính mình đang ôm một thi thể, ngửa mặt lên trời gào thét.

Hắn nhìn thấy chính mình, sau khi hồi sinh Lý Mộ Uyển thất bại, không biết đã qua bao lâu, thần sắc bi ai, thanh âm phẫn nộ, còn có ánh mắt điên cuồng kia.

– Trời bắt nàng chết, ta cũng phải cướp nàng về! Ta muốn phá tan thiên địa, ta phải đắm chìm vào trong luân hồi, đem nàng từng chút từng chút một ra khỏi luân hồi, tái sinh đời đời kiếp kiếp. Nếu ta không thành công, thì Vương Lâm ta vĩnh viễn sẽ không thức tỉnh, sẽ cùng ngươi chìm vào trong luân hồi, cho tới vĩnh hằng.

Vương Lâm nhìn những hình ảnh bên trong vòng xoáy, những chuyện cũ này hiện ra trong đầu hắn, giống như là những kỳ ức này vốn vẫn tồn tại, chỉ là hẳn đã quên mất mà thôi.

– Lúc trước ngươi nói nếu ta tới nơi này, ở nơi đây có thể khiến cho Lý Mộ Uyển sống lại là thật hay giả. Vương Lãm trầm mặc trong chốc lát, nhìn Thiên Vận Tử kia, chậm rãi nói.

– Có thể thật, cũng có thể giả! La Bàn Định Giới là Không Diệt Bảo duy nhất của Nghịch Trần Giới, nó có thể thay đổi hết thảy, nhưng ngươi không có cơ hội này.

Nhìn thần sắc Vương Lâm vẫn bình tĩnh như trước, không ngờ ý thức không vặn vẹo một chút nào. Điều này khiến cho trong lòng Thiên Vận Tử có chút chần chừ. Lúc này nghe thấy lời nói của Vương Lâm, hắn đo dự một chút, không khinh cử vọng động, hắn mơ hồ cảm thấy dường như có một điểm gì đó không ổn.

– Kia là cầu gì.

Vương Lâm giơ tay phải lên chỉ về phía cây cầu nối liền thiên địa ở phía sau thân ảnh do hắc khí của Thiên Vận Tử tạo thành.

– Đạp Thiên Kiều của La Bàn Định Giới, cũng là bản thể của Đạp Thiên Kiều mà tất cả chúng sinh của Nghịch Trần Giới sau khi đạt tới một tu vi nhất định sẽ cảm thụ được.

Cảm giác không ổn trong lòng Thiên Vận Tử lại càng thêm rõ ràng, nhưng hắn làm thế nào cũng không nghĩ ra được rốt cuộc là điểm nào đã xuất hiện biến hóa.

– Ngươi đang chân chừ và suy đoán tại sao ý thức của ta lại không vặn vẹo, như người đang từ trong giấc ngủ tỉnh lại xuất hiện sự mơ hồ đúng không?

Vương Lâm mỉm cười, nhìn Thiên Vận Tử, bình tĩnh nói.

Sắc mặt Thiên Vận Tử lập tức biến đổi, thân thể khổng lồ bồng nhiên lùi lại vài bước, nhìn chằm chằm Vương Lâm. Sau khi cẩn thận nhìn một lượt, lộ ra vẻ khó có thể tin.

– Ngươi không đúng, ngay cả khi ngươi đã sớm nhớ lại ký ức của kiếp trước, nhưng chỉ cần vào bên trong La Bàn Định Giới này thì ngươi sẽ phải tỉnh mộng! Những lần trước, ngươi đều thức tỉnh ở bước này, lần này tuyệt đối không thể khác được!

– Ngươi không phải là người bảo vệ, mà một người còn thiếu.

Vương Lâm nhìn Thiên Vận Tử, chậm rãi mở miệng. Ngay khi hắn nói ra lời này, trong lòng Thiên Vận Tử kia đột nhiên chấn động.

– Ta vốn vẫn luôn nghi hoặc. Cho tới khi ở bên trong tổ miếu của Thủy cổ, lần thứ hai nhìn thấy thân ảnh ôm thi thể trên ngọn núi có tuyết bảy màu tung bay. Trong nội tâm của ta vừa có cảm giác bất ổn, vừa đồng thời xuất hiện một ý niệm điên cuồng!

Vương Lâm không nhìn Thiên Vận Tử mà nhìn về phía sau, chậm rãi nói.

– Ta sợ rằng cảnh tượng đó là sự thật, sợ rằng sẽ thất bại trong việc làm Uyển Nhi sống lại. Ta sợ rằng tất cả thật sự là một cuộc đời của ta, quen biết Uyển Nhi, nhưng dùng toàn lực cũng không thể làm nàng sống lại. Cho nên mới phải khiến mình chìm đắm trong mộng đạo, muốn theo đuổi luân hồi, khiến giấc mộng thành sự thật!

– Chẳng qua thật sự là kiếp trước của ta sao. Ta không cho rằng như vậy! Ta sợ rằng tất cả sẽ là sự thật, cho nên ta muốn đi nghiệm chứng, muốn thay đổi!

Hai mắt Vương Lâm lóe sáng, lộ ánh sáng ngời ngời.

– Năm đó trong Thiên Nghịch Châu ta đã từng nghe thấy một giọng nói. Giọng nói này không ngừng nói cho ta biết là thiếu một, Thiếu một.

– Ta vẫn luôn không hiểu rốt cục là thiếu thứ gì.

– Ở bên trong động phủ giới ta từng nhìn thấy một cảnh tượng hư ảo, thấy tiên đế Bạch Phàm chỉ lên trời mà điên cuồng. Sau đó ta biết là hắn chính xác khi biết thế giới mình sống là một tòa động phủ nên không thể tiếp nhận được, trở nên phát điên. Giống như Tán Linh thượng nhân, chẳng qua hắn không có dũng khí và nghị lực như Tán Linh thượng nhân.

– Cảnh tượng này khi ta phát hiện ra cũng khiến ta rất sợ hãi.

– Còn ở bên trong động phủ giới, khi ta đánh sâu vào bước thứ ba, xuất hiện hiện vạn cốt không môn. Âm thanh phía sau cửa phát ra. Âm thanh này sau khi ta cảm nhận được rất giống như âm thanh “thiếu một” trong Thiên Nghịch Châu.

– Cho tới khi ta triển khai ý niệm điên cuồng kia trong đầu, cho tới khi ta nhìn thấy được đầu lâu của Cát Cùng trong động phủ giới, trên đâu lâu đó còn lưu lại một đạo thần niệm.

Vương Lâm vừa nói vừa giơ tay phải lên chụp vào hư không một cái. Lập tức trên tay hắn xuất hiện đâu lâu của Cát Cùng.

Trên đầu lâu này có những kỳ hiệu ấn kỳ lóe lên, tỏa ra u quang và khí tức sát lục.

– Lúc đó ta đã có đáp án.

Vương Lâm nhìn đâu lâu trong tay, ánh mắt lộ vẻ phức tạp.

– Thiên Nghịch Châu kia thiếu một người, đó chính là ngươi! Ngươi không phải là người bảo vệ mà chính là khí linh của La Bàn Định Giới!

Vương Lâm ngẩng phắt đầu, ánh mắt lấp lánh. Ánh mắt hắn khiến thân thể Thiên Vận Tử trở nên run rẩy.

– Vốn ta đổi với phương pháp làm Uyển Nhi sống lại rất mơ hồ, thậm chí ta không biết phải làm thế nào mới khiến nàng sống lại. Cho tới khi ngươi xuất hiện trên núi hoang của Đạo Cổ.

– Những lời nói của ngươi đã bị ta ghi tạc trong lòng. Từ đó về sau ta luôn suy nghĩ, cho tới khi nhìn thấy thân ảnh gầm rống thể thảm kia thì rốt cục ta đã nghĩ ra một phương pháp!

– Vào lúc ta nảy ra ý niệm này, ta vẫn chẩn chừ. Sự tồn tại của ta rốt cục là chân thật hay chỉ là một giấc mộng. Tiên Cương đại lục này có phải tồn tại thật hay không?

– Cho tới khi ta nhìn thấy cái đầu lâu này.

Vương Lâm thì thào.

– Ngươi. Ngươi nghĩ tới phương pháp gì.

Thân thể cao lớn của Thiên Vận Tử lúc này có hắc khí không ngừng bao phủ. Hắn nhìn Vương Lâm bình tĩnh như vậy, nghe lời nói tinh táo kia, nội tâm tràn ngập sợ hãi.

Hắn phát hiện ra những gì mình tướng là hiểu hết hóa ra lúc này lại sai biệt quá lớn. Điều này khiến hắn đối với ý niệm điên cuồng theo lời Vương Lâm nói như có cảm giác đại họa sắp giáng xuống.

Vương Lâm nhìn Thiên Vận Tử, thần sắc như thường.

– Phương pháp của ta rất đơn giản. Ta sẽ dùng Lưu Nguyệt thuật, ngươi biết rồi đó. Ta sẽ khiến cho sát lục phân thân của ta đại thành, sau đó nghịch chuyển Lưu Nguyệt, đùng lực lượng tu vi của ta nghịch chuyển năm tháng khiến phân thân sát lục trở về quá khứ!

Đưa hắn tới vô số ngàn năm trước, bắt chước kiếp này, triển khai một hồi mộng đạo thuộc về hắn. Trong những năm tháng trong quá khứ này, hắn sẽ suy tính và tiến hành tất cả mọi thứ phát sinh trong kiếp này của ta!

Ta cho hắn ý thức tự chủ, cho phân thân này tất cả tự do!

Sau khi làm như vậy ta đột nhiên phát hiện ra tất cả đều rõ ràng. Kiếp trước sao. Kiếp trước theo lời ngươi nói chính là do ta tự mình đưa phân thân sát lục tới. Ngươi nói Tiên Cương đại lục này là hư ảo, hiện tại ta có thể nói cho ngươi biết. Tiên Cương đại lục không phải là giấc mộng, không phải là hư ảo!

Vương Lâm ta không phải là chuyển thế. Ta sinh ra tại Chu Tước Tinh. Cho tới bây giờ ta chính là ta!

Ngươi sỡ dĩ cho rằng như vậy, thậm chí có một số người cũng cho là như thế đó là bởi vì sát lục phân thân của ta trong quá khứ đã thành công thay đổi một số việc.

Ta không biết phân thân sát lục này của ta trong quá khứ đã làm được việc gì. Cùng không biết lúc này hắn ở nơi nào. Nhưng khi ta nhìn thấy đâu lâu của Cát Cùng này, ta thấy thần thức sát lục của hắn trên đó, thấy được phương pháp thức tỉnh Uyển Nhi đúng như ta yêu cầu năm đó!

Trong thần thức nọ cũng nói cho ta biết, trong những năm tháng quá khứ. Phân thân sát lục nghịch chuyển thiên địa, mượn được một la bàn, chính là mấu chốt đê cứu Uyển Nhi.

Hắn đặt la bàn đó ở trên Tiên Cương đại lục, từng mấy lần tiến vào bên trong nhưng mỗi lần tiến bào đều tiêu tán rất nhanh.

Cho tới lần cuối cùng hắn tiến vào trong Thái cổ Thần Cảnh như luân hồi này, trong khi hắn tiêu tán thì đã hoàn thành được ý chí ta lưu lại cho hắn khiến cho la bàn này phân ra, cũng phóng ra khí linh của La Bàn Định Giới này!

Đó cũng chính là ngươi.

Vương Lâm nhìn Thiên Vận Tử. Đối phương sau khi nghe hết những gì hắn nói, thân thể run rẩy kịch liệt, ánh mắt lộ vẽ không thể tin, cũng ẩn chứa sự sợ hãi khó có thể hình dung.

… – Không có khả năng. Ta không tin!

Thiên Vận Tử rống lên thể thảm, thân thể hóa thành hắc vụ khổng lồ cao chọc trời dữ tợn lao tới Vương Lâm, giống như muốn thôn phệ đối phương vậy.

– Tận mắt nhìn thấy chưa chắc đã là thật. Bởi vì ngươi không nhìn thấy luân hồi. Nó ở chỗ này, tùy ngươi hiểu. Ngươi nếu không hiểu thì vĩnh viễn cũng không sáng tỏ.

Vương Lâm lắc đầu.

Thanh âm của Thiên Vận Tử vang vọng trong Thái cổ Thần Cảnh, từ ngọn núi rơi đầy tuyết bảy màu này tản ra bốn phía. Thân thể khổng lồ của hẳn lúc này hoá thành sương đen ngợp trời, mang theo vẻ không cam lòng, mang theo sự điên cuồng lao thẳng tới Vương Lãm.

Hắn không cam lòng, hắn đã chờ đợi lâu như vậy, chờ đợi hết lần luân hồi này đến lần luân hồi khác, rốt cuộc đã đợi được tới ngày hôm nay, nhưng lại không ngờ rằng mọi chuyện lại như thế này.

Vương Lâm đã lừa gạt tất cả mọi người, cho dù hắn là Thiên Vận Tử cũng không ngờ tới tất cả mọi chuyện vốn không phải là giấc mộng của Vương Lâm, mà là mộng đạo của Lục Mặc kia.

Nguồn: Truyện tiên hiệp – Tiên Nghịch

0 0 vote
Article Rating

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments