Tần Mục cho Ngô nữ ăn hành trong miếu hoang – Mục Thần Ký

tần mục và ngô nữ

Tần Mục tiến lên phía trước, chỉ thấy miếu thờ đã rách nát, lâu năm thiếu tu sửa, đâu đâu cũng có mạng nhện, tuy nhiên nghỉ chân ở đây cũng coi như không tệ.

Hắn dừng lại trước miếu, cửa miếu ngã mất một cánh, bên trong tối tăm, nhưng còn có thể nhìn thấy một vị Đại Phật đứng sững trong miếu, trên tượng Phật dán giấy thếp vàng hiện ra kim quang.

Thế nhưng, đã rất lâu không có ai tới nơi này, giấy thếp vàng bóc ra không ít, lộ ra đồng thai, trên đồng thai viết một ít văn tự kỳ dị, vặn vặn vẹo vẹo phảng phất như nòng nọc.

Mà trên người tượng Phật còn có từng cái từng cái xiềng xích to lớn, những xiềng xích này khóa tượng Phật lại, Tần Mục lập tức nhìn thấy những này xiềng xích vậy mà kéo dài từ bên trong tòa miếu nhỏ ra ngoài, thẳng tới bên bờ ốc đảo, đi sâu vào lòng sông.

“Kỳ quái, vì sao những xiềng xích lại khóa vị Đại Phật này… Mù gia gia nói vào miếu thì thắp hương, đây là quy củ, mình không mang hương, chỉ có thể nghỉ chân trước miếu.”

Tần Mục hắng giọng một cái, khom người hướng về miếu thờ vái một vái: “Tiểu sinh là người Tàn Lão thôn, nhà ở bờ sông, đi ngang qua bảo tự, mượn bảo địa nghỉ chân, đã quấy nhiễu chủ nhân nơi đây, trong lòng bất an.”

Hắn chần chờ một chút rồi tiếp tục tụng niệm lời người mù dạy hắn, nói: “Tiểu sinh thuở nhỏ thận hư người yếu, nguyên dương sớm tiết, trong miếu nếu là có Thần Tiên tỷ tỷ thì không nên đến hại ta.”

Người mù là một người từng trải, lời của ông Tần Mục đương nhiên là tin tưởng không nghi ngờ, người mù dạy hắn nói thế nào thì hắn liền nói như vậy, chắc sẽ không xảy ra vấn đề.

Qua một lúc cầu nguyện, Tần Mục ngồi ở trên thềm đá, cởi giày sắt trên chân, mở thỏi sắt buộc ở trên bắp chân ra, hô hấp thổ nạp, khôi phục thể lực.

Đột nhiên, bên trong miếu thờ sau lưng hắn truyền đến một tiếng cười nhẹ của nữ hài, giòn tan nói: “Ngươi nói chuyện vẫn còn thú vị, thôi được, sẽ không ăn ngươi.”

Tần Mục vội vàng xoay người, chỉ thấy chẳng biết lúc nào có một cô bé ngồi trên bàn tay tượng Phật kia, tuổi tương tự hắn, cũng là mười một mười hai tuổi, tóc tết thành ba bím, hai bím tóc nhỏ buông xuống trước ngực, bím tóc to thì xõa xuống sau lưng, đang lắc chân nhìn hắn cười hì hì.

Răng cô bé gái kia sáng loáng, vòng vàng nơi mắt cá chân chạm đến chạm đi, vang tiến leng keng khiến nụ cười của nàng tựa hồ cũng biến thành ánh nắng mùa xuân long lanh.

Tần Mục vội vàng đứng lên, nói: “Vị Thần Tiên tỷ tỷ này… “

Sắc mặt Tiên Thanh Nhi đột biến, trong chốc lát trở nên cực kỳ dữ tợn xấu xí, thân thể cô gái nhỏ này bắt đầu phồng lên, thân thể bên dưới vang lên từng tiếng xì xì, từng cái từng cái khớp xương dưới đôi chân gầy như que củi đâm thủng váy của nàng, đâm vào mặt đất nghe leng keng, thân thể trở nên vừa to vừa dài, như một con rết lớn được tạo thành từ xương cốt!

Sau lưng nàng lại có lớp vỏ cứng bằng xương nhô lên cao vút khiến thân thể nàng khòm xuống, từng cánh tay do xương cốt tạo thành mở ra, ngón tay như những cái vuốt sắc bén, vô cùng sắc bén!

Sau đầu của nàng cũng mọc ra từng cây gai tựa như sừng hươu uốn lượn, trên mặt dày đặc nếp nhăn, đáng sợ không nói nên lời, trong miệng phát ra âm thanh sắc bén đến cực điểm, tựa như tiếng kêu của vô số nữ nhân vỡ giọng hòa lẫn vào nhau, lạnh lùng nói: “Ngươi vào đây cho ta!”

Ngô nữ bị ăn hành vì Tần Mục – Mục thần ký

Tần Mục ngẩng đầu đánh giá con rết cái mọc đầy xương cốt này, lắc đầu nói: “Không vào.”

Quái vật trong miếu tức giận gào thét liên tục, từng cái từng cái chân nhanh chóng đi vòng quanh trong miếu, một vòng lại một vòng, đột nhiên đánh về phía cửa miếu, lúc này lại nghe được tiếng ào ào ào vang đến, ốc đảo này chấn động một thoáng, từng cái từng cái xiềng xích thô to không ngừng lay động.

Tần Mục vội vã nhìn lại, chỉ thấy một đầu những xiềng xích này chìm trong sông, dây xích quấn quanh tượng Phật vàng lớn đứng sững trong miếu kia, một đầu khác thì lại trói trên người quái vật.

Quái vật kia giương nanh múa vuốt, nhưng vẫn không cách nào đi ra cửa miếu nửa bước.

Tần Mục dù bận vẫn ung dung ngồi xuống, tiếp tục hô hấp thổ nạp, tu luyện “Bá thể Tam Đan công”, khôi phục thể năng.

Sau một lát, phía sau hắn yên tĩnh lại, quái vật kia không cách nào thoát khỏi xiềng xích, đột nhiên đổi hướng, nhằm Kim Phật phía trong miếu, kêu lên: “Lão trọc Thiên Sát, trấn áp lão nương! Ngươi muốn lão nương chết đói sao? Tên nhóc này không dâng hương cho ngươi, vì sao không cho ta ăn hắn?”

Tượng Phật bị nó xúc phạm, lù lù bất động, quái vật kia nổi giận, vòng tới vòng lui chung quanh tượng Phật, đánh bay không biết bao nhiêu bộ xương trắng sau tượng Phật.

Tần Mục quay đầu nhìn lại, trong lòng thầm giật mình, bạch cốt nơi đó đều là xương người, không biết có bao nhiêu người đã chết trong miếu nhỏ đổ nát này!

Lại không lâu nữa, quái vật trong miếu kia yên tĩnh lại, nhặt lại từng cây từng cây bạch cốt này, giấu ở sau lưng Kim Phật, trừng cặp mắt vằn vện tia máu gắt gao tập trung Tần Mục ngoài miếu.

“Lừa trọc, thịt đưa tới cửa, thịt đưa tới cửa đó… ” Nó lại đi tới sau cửa miếu, nhìn chằm chằm sau gáy Tần Mục, nước bọt như dòng suối không ngừng chảy ra.

Cũng không lâu lắm, nó lại biến thành dáng dấp bé gái Tiên Thanh Nhi, quần áo hở hang, cười hì hì nói: “Thiếu niên, đến cùng xấu hổ đi — “

Định lực của Tần Mục rất mạnh, mắt điếc tai ngơ, cuối cùng cũng coi như khôi phục lại khí lực, nguyên khí cũng quay về đỉnh cao, chỉ cảm thấy trải qua một ngày khổ tu này thì nguyên khí lại tiến bộ không ít.

Trong lòng hắn khẽ nhúc nhích, dứt khoát thúc giục nguyên khí, đọc thầm Ma âm, lần thứ hai xung kích Linh Thai bích.

“Kỳ khả đa, tát ma da, bàn nhược bàn nhược tát ma da, kỳ khả đa bàn nhược tát ma da… “

Nguyên khí của hắn vừa nhằm về phía Linh Thai bích thì đột nhiên bên trong cổ miếu truyền đến từng tiếng nổ vang, hoa văn kỳ lạ bên dưới vị Kim Phật sơn son thiếp vàng này vậy mà có từng vệt hào quang màu máu lưu chuyển, huyết quang bị giấy thếp vàng bao phủ, giấy thếp vàng vậy mà cũng phát ra ánh vàng xán lạn!

Ầm ầm —

Trong rung động dữ dội, vốn là tượng Phật bằng đồng mạ vàng vậy mà mở mắt, bắn ra khí thế ngập trời, trong tai Tần Mục lập tức truyền đến một tiếng thét uy nghiêm: “Tà ma ngoại đạo! Dám to gan làm càn trước mặt bổn tọa, tụng niệm chân ngôn Ma thần, coi trời bằng vung! Ta lấy chân ngôn Phật môn hàng phục ngươi!”

Sắc mặt quái vật trong miếu kịch biến, chỉ thấy vị Kim Phật này vậy mà giơ tay nắm lấy xiềng xích, kéo quái vật kia không trụ được thân mình, không tự chủ được bị kéo tới trước tượng Phật.

Phù phù.

Quái vật kia bị oai nghiêm của Kim Phật ép tới quỳ rạp dưới đất, vừa vặn là quỳ gối trước tượng Phật, không thể động đậy.

“Úm, ma, ni, bá, mễ, hồng! Úm, ma, ni, bá, mễ, hồng! Úm, ma, ni, bá, mễ, hồng… “

Vị Kim Phật này há mồm, vậy mà phát ra từng đoạn Phạn âm, giống như một vị Phật đà chân chính đang tụng niệm chân ngôn, quái vật kia nghe thấy Phật âm thì dường như bị sức mạnh vô hình nghiền ép linh hồn, đau đến kêu khàn khàn thảm thiết.

Mà ở ngoài miếu, Tần Mục bị chân ngôn Phật môn kia oanh kích, tâm thần đại loạn, nhưng vào lúc này nguyên khí của hắn vừa vặn vọt tới trước Linh Thai bích, từng đoạn Thần âm như từ ngoài cửu thiên truyền đến, tựa như Thần linh ngụ trên tầng trời cao đang tụng kinh.

Trong miếu truyền đến tiếng ho kịch liệt, quái vật kia chưa chết, đang nằm sấp trước tượng Phật ho khan, phun từng ngụm từng ngụm máu ra ngoài. Tần Mục suy nghĩ một chút, cất bước đi vào cửa miếu.

Quái vật kia nhìn thấy hắn vậy mà đi vào cổ miếu, trong lòng không biết là mừng hay sợ, vội vã giãy dụa đứng dậy.

Tần Mục vừa hướng về nó đi đến, vừa tụng niệm: “Kỳ khả đa tát ma da, bàn nhược bàn nhược tát ma da, kỳ khả đa bàn nhược tát ma da!”

“Nghiệp chướng còn dám làm càn!”

Quái vật kia sởn cả tóc gáy, chỉ nghe Kim Phật sau lưng lại tự chuyển động, kim quang toả sáng, xiềng xích ào ào ào vang vọng, lại kéo nó quỳ rạp xuống đất!

“Úm, ma, ni, bá, mễ, hồng!”

Phật âm mãnh liệt, quái vật kia bị luyện đến phun máu, uể oải uể oải suy sụp.

Tần Mục không tụng niệm Ma âm nữa, Phật âm của Kim Phật kia cũng chỉ vang lên một câu liền ngừng lại. Quái vật dưới chân Tượng Phật phù phù thở hổn hển, đang muốn đứng lên thì trong miệng Tần Mục lần thứ hai truyền ra Ma âm, quái vật kia kêu sợ hãi, vội vã trốn đến sau lưng tượng Phật, không ngờ Ma âm trong miệng Tần Mục chỉ nhả ra một hai từ liền không niệm tiếp.

“Ngươi là Ma… “

Quái vật kia lặng lẽ nhô đầu ra, sợ hãi nhìn Tần Mục đang đi vào đại điện, âm thanh khàn khàn: “Ngươi mới là Ma! Ngươi mới là ma đầu đại hung đại ác!”

Tần Mục không đáp, đi thẳng tới trước tượng Phật, do dự chốc lát, rốt cục quyết định vẫn là nghe theo lời dạy của người mù từng trải, cung kính nói: “Tiểu sinh thuở nhỏ thận hư thể yếu, nguyên dương sớm tiết… “

Quái vật kia nghe được, con ngươi trừng tròn xoe, vừa ho ra máu vừa cười khằng khặc nói: “Tiểu hậu sinh, ngươi hướng tượng Phật nói thận hư người yếu? Tượng Phật mới không thèm thái bổ ngươi đấy!”

Tần Mục trừng nó một chút: “Kỳ khả đa tát ma da… “

Tượng Phật chấn động: “Nghiệp chướng!”

Hồn vía quái vật kia bay lên trời, vội vã xin tha, kêu lên: “Không nên niệm! Tha mạng!”

Tần Mục không niệm tiếp, chỉ là vị Kim Phật này vẫn niệm một câu chân ngôn khiến quái vật kia lại phun máu.

Tần Mục vòng quanh bốn phía một lần, không phát hiện được vật gì tốt, tuy nhiên đống xương trắng chồng chất như núi sau tượng Phật kia vẫn khiến hắn sợ hết hồn, hiển nhiên không biết bao nhiêu người đã chết trong cái miếu đổ nát này, bị quái vật này hại chết.

Thiếu niên không khỏi lắc đầu nói: “Bạch cốt giấu ở sau tượng Phật, tượng Phật cũng trở thành đồng lõa của ngươi, giúp ngươi che giấu tội lỗi của ngươi, để càng nhiều người bị lừa. Ta nếu là mượn tay tượng Phật luyện chết ngươi, ngược lại trở thành công đức của tượng Phật, ta sẽ không làm như thế. Yêu tinh, trong miếu này của ngươi, có bảo bối gì không?”

Quái vật kia nơm nớp lo sợ, nói: “Ta nào có bảo bối gì? Ta bị tặc ngốc trấn áp ở đây, bảo bối đều bị tặc ngốc cướp đoạt sạch.”

“Kỳ khả đa… “

“Đừng niệm!”

Quái vật kia giận dữ, kêu lên: “Ngươi đã có binh khí tốt như vậy, vì sao còn muốn mang đi những thứ đồ này của ta?”

“Bà bà nói rồi, đồ vật đạt được bằng bản lĩnh nhất định phải mang đi tất cả.”

Tần Mục quay đầu lại, nở nụ cười chất phác: “Những thứ đồ này của ngươi đều là do ta dựa vào bản lĩnh của chính mình đoạt được, vì lẽ đó nhất định phải mang đi toàn bộ.”

Quái vật kia tức chết đi được, lại không dám trở mặt với hắn, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn mang tất cả những bảo bối chính mình nhọc nhằn khổ sở mới thu thập được.

“Ở đây ngươi có bao quần áo hay thứ gì như vậy không?” Đột nhiên, Tần Mục sáp lại gần, hỏi.

“Không có!”

“Ừ.” Tần Mục rút đầu về.

Quái vật kia cẩn thận từng li từng tí một đi ra đại điện, chỉ thấy ngoài miếu Tần Mục đang chặt trúc trên đảo, cũng không lâu lắm liền làm thành một cái bè, đặt những bảo bối kia lên bè, sau đó chống một đoạn trúc thật dài chạy về phía thượng du.

“Ai dạy ra đứa trẻ hư này, ngay cả ta cũng dám đánh cướp?”

Quái vật kia nổi trận lôi đình, cuối cùng cũng dám mắng ra tiếng: “Coi trời bằng vung rồi sao? Còn dám hỏi ta lấy bao quần áo bọc lại tang vật, tức chết ta mà!”

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of