Hoa Bỉ Ngạn- cảm hứng sáng tác trong tiên hiệp

hoa bỉ ngạn

Các đạo hữu khi đọc các truyện tiên hiệp, huyễn huyễn đôi lúc sẽ thấy hình ảnh hoa bỉ ngạn trong đó. Vậy đã từng có ai tìm hiểu ý nghĩa của loài hoa này hay chưa? Và nó thực tế ở ngoài có đẹp đến vậy không?

Tại mỗi quốc gia, hoa bỉ ngạn lại có những ý nghĩa khác nhau. Tại Nhật Bản, hoa mang ý nghĩa là hồi ức đau thương, Triều Tiên là nhớ về nhau, Trung Quốc là ưu mỹ thuần khiết, cũng là sự phân ly, khổ đau, vẻ đẹp của cái chết. Tựu chung lại, đây là loài hoa đại diện cho sự chia ly, tuyệt vọng.

Hoa bỉ ngạn còn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết”, nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương”.

  • Bỉ ngạn hoa một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa dệp vĩnh bất tương kiến, hoa lá vĩnh viễn không gặp nhau.

Nguồn trích dẫn: Thư viện quốc gia/hoa bỉ ngạn

Ý nghĩa hoa bỉ ngạn? Tìm hiểu truyền thuyết hoa bỉ ngạn

Truyền thuyết kể rằng hoa bỉ ngạn là loài hoa duy nhất mọc dưới đường xuống hoàng tuyền, khi linh hồn trước khi đi qua cầu Nại Hà bắc ngang bờ Vong xuyên, sẽ gửi toàn bộ ký ức của mình cho hoa bỉ ngạn. Dù là đau khổ tuột cùng hay yêu thương thắm thiết hoa bỉ ngạn đều thu nhận những hồi ức đó.

“Lòng đã nở một nhành hoa Bỉ Ngạn

Nhìn Vong Xuyên đưa tiễn mấy dòng trôi
Cánh mong manh trói đời ta vô ảnh
Bờ nhân duyên xa tít tắp chân trời…”

Nhắc đến hoa bỉ ngạn là nhắc đến niềm đau thương, sự chia ly và tuyệt vọng. Nguyên nhân là do bỉ ngạn thường nở vào xuân phân.

Theo lời dạy của Phật thì đây là thời gian 7 ngày của mùa thu, người sống có thể đi vào thế giới của người chết để gặp gỡ ông bà tổ tiên.

Bên cạnh đó, bỉ ngạn cũng mang một ý nghĩa tâm linh sâu sắc. Theo truyền thuyết,xưa kia, mỗi lần hoa bỉ ngạn nở chính là dịp những người sống đi vào được thế giới của người chết, nơi họ có thể gặp gỡ ông bà, tổ tiên. Vì vậy mà ở Nhật, mỗi khi bỉ ngạn nở là họ đi viếng mộ, sửa sang mồ mả cho những người đã khuất.

Tham khảo truyền thuyết về hoa bỉ ngạn
Không chỉ mang ý nghĩa sâu sắc, loài hoa chốn Hoàng Tuyền này còn gắn liền với truyền thuyết rất độc đáo. Có 2 truyền thuyết tồn tại song song nhưng mình thấy đều hay cả:

Câu chuyện cảm động về võ tướng và công chúa

Và một truyền thuyết khác-Câu chuyện về 2 yêu tinh

Chuyện kể rằng, có một loài hoa rất đặc biệt mang một cái tên rất độc đáo Hoa Bỉ Ngạn.

Bảo vệ bên cạnh Bỉ Ngạn hoa là hai yêu tinh, một người tên là Mạn Châu, một người tên là Sa Hoa. Bọn họ đã canh giữ Bỉ Ngạn hoa suốt mấy nghìn năm nhưng trước giờ chưa từng tận mắt nhìn thấy đối phương.

Bởi vì lúc hoa nở nhìn không thấy lá; khi có lá lại không thấy hoa. Giữa hoa và lá, cuối cùng cũng không thể gặp nhau, đời đời lầm lỡ. Thế nhưng, Mạn Châu và Sa Hoa lại điên cuồng nhung nhớ đối phương, và bị nỗi đau khổ hành hạ sâu sắc.

Cuối cùng, họ cũng định làm trái quy định của thần, lén gặp nhau một lần. Thần biết được đã trách tội 2 yêu tinh. Mạn Châu và Sa Hoa bị đánh vào luân hồi, và bị lời nguyền vĩnh viễn không thể ở cùng nhau, đời đời kiếp kiếp ở nhân gian chịu đựng nỗi đau khổ.

Về sau, Mạn Châu Sa Hoa chỉ nở trên con đường Hoàng Tuyền, hoa có hình dạng như những cánh tay hướng về thiên đường để cầu khẩn, mỗi khi Mạn Châu và Sa Hoa luân hồi chuyển thế, trên con đường Hoàng Tuyền ngửi thấy mùi hương của Bỉ Ngạn hoa thì có thể nhớ lại bản thân ở kiếp trước, sau đó thề không bao giờ chia lìa nữa nhưng vẫn lần nữa bị lời nguyền kéo vào.

Từ đó, bên bờ Hoàng Tuyền, dưới cầu Nại Hà, cây hoa đỏ rực, yêu dị diễm lệ vô cùng cứ bừng nở, sinh sôi, dẫn đường cho các đôi tình nhân chia cắt, cho những vong hồn còn nhiều oán khí quay lại luân hồi, nhận lấy nhân quả mà số phận chú định.

Cảm hứng cho tiên hiệp, huyễn huyễn:

Nổi bật nhất phải kể đến 2 bộ truyện của tác giả Nhĩ Căn, đều có đề cập đến loài hoa này.

Xem thêm: Ngã Dục Phong Thiên review

                     Nhất Niệm Vĩnh Hằng Review

Ngoài ra còn có truyện Linh Chu, là bộ truyện bi thương kể về, Thái Cổ Thần Phượng và Nữ Thần sông Tấn Thuỷ Nguyệt Đình tình đầu ý hợp, định mệnh cho hai người kết thành phu thê. Nhưng nụ hoa hạnh phúc mới chớm nở thì đã tàn phai trong giông bão khắc nghiệt-biến cố ập đến. Ngày Mạn Đà La nở, thê tử quay về…

“Bờ bên kia vô sinh vô tử, vô khổ vô bi, vô dục vô cầu.

Bờ bên kia là thế giới cực lạc vong ngã, là Vân chi tiên giới.

Bờ bên kia có một loài hoa.

Vượt ngoài tam giới, không trong ngũ hành.

Sinh ở bờ bên kia bể khổ.

Rực rỡ sắc đỏ.

Đó là Mạn Đà La (Hoa Bỉ Ngạn) .

Mạn Đà La nở, người xưa quay về.

Bờ bên này có một đạo sĩ, bờ bên kia có một vị phật.

Đạo độ thế nhân, phật độ tình nhân.

Phật nói “Ngày nào hoa chưa nở, suốt đời không thành tiên, ngày nào hoa chưa nở, suốt đời tụng sinh kinh. Ngày nào hoa chưa nở, suốt đời chờ đợi bên bờ kia.”

Thật nhiều năm sau, một ngày nào đó, hoa nở”

Ôi Bỉ Ngạn hoa! Lúc Bỉ Ngạn nở hoa thì lá rụng, khi lá xanh thì hoa tàn, hoa và lá không bao giờ gặp gỡ, đời đời lỡ dở.

“Bỉ Ngạn Hoa, một ngàn năm nở, một ngàn năm rụng. Hoa lá vĩnh viễn không nhìn thấy nhau. Tình không phải nhân quả, duyên chú định sinh tử”.

Và còn rất nhiều những trích đoạn cảm động khác nữa. Xem thêm tại đây:

“Bỉ ngạn là máu, chấp niệm là yêu ma”

“Bỉ ngạn tương tư, chờ người vạn kiếp”

“Hoa nở ngàn năm chẳng thấy lá. Lá ngoảng đầu lại chẳng thấy hoa”

Phong Vân!

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of