Bài thơ hay và gây ám ảnh nhất tiên nghịch

thôn hạnh hoa

Thực sự là rất yêu thích Tiên Nghịch, lần nào đọc lại đoạn này hoá thần của Vương Lâm cũng đều bồi hồi xúc động. Tu tiên là truy cầu trường sinh bất lão. Nhưng trường sinh bất lão rồi thì được gì?

Khi mà quay đầu lại, bãi bể hoá nương dâu, thương hải tang điền, cảnh còn người mất… Chỉ có thể bất giác thở dài một tiếng, cảm thấy mình trên thế gian này thật cô độc…

Xem thêm: Tiên nghịch review-bộ truyện làm nên tên tuổi Nhĩ Căn, Tiên Nghịch-3 lần hoá phàm

Dưới đây là trích đoạn Vương Lâm tại thôn Hạnh Hoa:

-Boong.Boong.Boong. .

Tiếng chuông từ trên đỉnh núi dồn xuống, những đám mây đang vờn quanh đỉnh núi chậm rãi tản ra, làm cho tất cả người nghe đều cảm thấy lòng mình trở nên yên ả.

Dưới núi có một thôn nhỏ của phàm nhân, thôn này không lớn chỉ có khoảnh một trăm hộ. Bốn phía thôn đều trồng đủ loại hạnh, trên cành hạnh hoa đang nở rộ, gió nhẹ thổi qua mang theo một mùi thơm thoang thoảng bao phủ khắp bốn phía.

Ngửi thấy mùi hoa hạnh làm người ta sinh ra cảm giác lòng dạ phiêu diêu.

Tiếng chuông giống như đẩy lùi màn đêm, sáng sớm khi tiếng chuông vang lên thì những làn khói bếp và tiếng chó sủa cũng trở nên vang vọng.

Khói bếp lượn lờ giống như đánh tan màn đêm còn sót lại. Đứng từ xa có thể thấy được mọi động tĩnh này này chứa một loại ý cảnh.

Vương Lâm lặng lẽ đứng ở phương xa nhìn thôn nhỏ trước mặt.

Trong khung cảnh này, động chính là khói bếp đang tung bay và những cây hạnh đang khe khẽ đung đưa trong gió, mà tĩnh lại chính là những căn nhà cũ kĩ nằm khuất dưới những rặng cây. Tất cả những động tĩnh đều lộ rõ sự nhàn nhã và bận rộn của nhân gian. Động và tĩnh thường vô tình kết hợp lại, làm Vương Lâm sinh ra những hồi ức vừa quen thuộc mà lại vừa xa lạ.

Hồi ức của hắn không phải là thôn nhỏ trước mặt mà chính là thời thơ ấu trên Chu Tước.

Trong lúc Vương Lâm đang ngơ ngẩn, những tiếng ca đồng dao từ phương xa truyền đến, kèm theo đó là những âm thanh lục lạc vang vọng như muốn phá tan bầu không khí yên tĩnh sáng sớm.

“-Hoa hạnh nở trắng trước hiên nhà.

Có con đừng gã đạo sĩ gia.

Năm trước nhị lang vừa lên núi.

Nhất lang năm sau lại ra ma.

Con gái khóc than theo người chết.

Phải vội đặt quan vào giữa nhà.

Hoa hạnh nở trắng khắp sân nhà.

Hài đồng chớ gặp phải đạo gia.

Lại hỏi xem ta bao nhiêu tuổi.

Lại nói không có đạo duyên nha!

Chó kêu một tiếng mèo một trảo.

Hù cho đạo sĩ hồi lão gia.”

Những âm thanh của trẻ con truyền vào tai Vương Lâm, giọng hát trong trẻo và tiếng lục lạc càng ngày càng gần. Một tiểu đồng mặc áo vải ngắn đang cưỡi trên lưng trâu tiến từng bước thong thả trên con đường mòn đi về thôn.

Trên lỗ mũi trâu xỏ hai sợ dây, bên trên còn có hai lục lạc. Khi con trâu bước đi, lục lạc liên tục vang lên, phía sau con trâu còn có vài con nghé nhỏ.

Tiểu đồng này nhìn thấy Vương Lâm thì tiếp tục xướng đồng ca rồi thúc trâu đi đến gần. Khi con trâu đi qua bên cạnh Vương Lâm, tiểu đồng nghiêng đầu dùng con mắt to tròn nhìn hắn, dùng giọng giòn tan nói:

-Đại Bá! Người đến chỗ này thì lạc đường sao?

Vương Lâm mỉm cười, gật đầu nói:

-Đây là chỗ nào?

Tiểu đồng mỉm cười dùng một ngón tay chỉ về phía trước rồi dùng giọng non nớt nói:

-Đây là Hạnh Hoa Thôn!

Nói xong nó tiếp tục ngồi trên lưng trâu đi về phía thôn, người đã đi xa chỉ còn lại những tiếng ca đồng dao vọng lại. .

Vương Lâm thở dài, bài đồng dao lại làm hắn sinh ra một tia đau xót nói không nên lời. Hắn lẩm bẩm nói:

-Ám Nguyệt Tinh, thôn nhỏ dưới Thiên Sơn.Đúng là chỗ này rồi.

Bên tai Vương Lâm vẫn còn mơ hồ vang vọng âm thanh khi hấp hối của cố nhân năm xưa, là tiếng kêu gọi từ quê hương.

-Xin ngươi đem hài cốt của ta trở về Ám Nguyệt Tinh trong Liên Minh Tinh Vực. Chỗ đó có một nơi gọi là Thiên Sơn, ta vẫn còn nhớ dưới núi có một thôn nhỏ, đưa xương cốt của ta đến đó. .

Sau Hạnh Hoa Thôn vài dặm có một vùng mọc đầy cỏ dại, bên trong là những nấm mộ đan xen vào nhau rất hiu quạnh. Hình bóng Vương Lâm xuất hiện ở đây, hắn đưa mắt nhìn những ngôi mộ trước mặt rồi trầm mặc một lúc lâu, sau đó vỗ tay vào túi trữ vật.

Một bình ngọc nhỏ xuất hiện trong tay Vương Lâm, hắn cầm lấy rồi khẽ than nhẹ một tiếng, lẩm bẩm nói:

-Tôn Thái…Ngươi và ta ân oán đã xong, ngày xưa ta từng đồng ý mang tro cốt của ngươi về quê hương. Hôm nay, Vương mỗ đã làm được.

Vương Lâm nói xong, bình nhỏ tự động bay ra khỏi tay rơi xuống một mảnh đất trống cách đó không xa. Sau khi bình ngọc dung nhập vào trong lòng đất, có một đám đất chậm rãi xếp chồng lên nhau.

Vương Lâm vung tay phải lên, hắn dùng hai ngón tay vẽ trên hư không. Những luồng tinh quang lóe lên, một tấm bia xuất hiện trên ngôi mộ, trên bia viết vài chữ nhỏ như rồng bay phượng múa.

-Tôn Thái chi mộ!

-Đối với người tu đạo chúng ta, trăm năm nghìn năm trôi qua như nháy mắt, tất cả thân nhân không còn lại được mấy người. Cho dù có còn cũng chỉ là những cảm giác huyết mạch không thân thuộc…Một khi bước chân trên con đường tu đạo thì sinh tử khó lường, một đời nhất định toàn gian khổ.

-Đi trên tiên lộ, quay đầu lại cũng không thấy ánh đèn, mà phía trước cũng đầy sương mù bao phủ.

Vương Lâm thở dài nhìn mộ của Tôn Thái, ánh mắt lộ ra cảm khái.

-Hôm nay ngươi chết tha hương còn có ta đem tro cốt ngươi về quê nhà…Nếu có một ngày Vương Lâm ta chết, không biết có người nào đem tro cốt ta về Chu Tước… ….

Vương Lâm trở nên trầm mặc, hắn xoay người bỏ đi.

-Đây đều là nhân quả!

Vương Lâm không ngừng bước chân, hắn chậm rãi đi về phía trước rồi dần biến mất ở phương xa. Nhưng bài đồng dao vẫn vang vọng bên tai, vẫn còn ở trong lòng rất lâu mà không tan… ….

-Hoa hạnh nở trắng trước hiên nhà… ….

-Tu đạo, tu đạo, phàm nhân thì muốn thành tiên, muốn bước trên con đường của tiên nhân. Nhưng không biết loại người đang tiến trên con đường này lại có rất nhiều kẻ ao ước muốn có một cuộc sống bình thường như bao phàm nhân khác.

-Lại có bao nhiêu người như Tôn Thái phải chết nơi đất khách quê người, tro tàn bay theo gió, không tìm được đường về quê hương…Có rất nhiều bậc cha mẹ và người thân mãi cho đến khi lìa đời cũng không nhìn thấy đứa con của mình quay về…Nhưng không biết nếu được lựa chọn lại, nếu có thể được đi lại từ đầu, người tu đạo có còn tiến ra nửa bước kiên định như trước đây hay không… ….

-Lời đồng dao này vang lên những chua xót và nhắn nhủ của biết bao đời, được đồng tử cất tiếng ca. Người ngoài nghe thì không hiểu, nhưng kẻ tu đạo nghe lại cảm thấy xót xa…Tên của bài đồng dao này chắc chắc sẽ là…Không tu đạo…

0 0 vote
Article Rating

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments