3 câu hỏi của Lý Thiến Mai – kết nên một duyên tình sâu đậm trong Tiên Nghịch

cái gì là thiên trong tiên nghịch

Lý Thiến Mai đã hỏi 3 vấn đề này với rất nhiều người, những người phải trả lời đều là những nhân tài kiệt xuất. Nhưng cuối cùng cũng không có người nào trả lời đúng đáp án trong lòng nàng.

Chỉ đến khi gặp Vương Lâm, lúc này lời nói của Vương Lâm giống như hóa thành những con sóng biển kinh hoàng, hóa thành hai bàn tay vô hình quét sạch tất cả mây đen đang bao phủ toàn bộ tâm thần Lý Thiến Mai.

Vấn đề thứ nhất, cái gì là thiên?

Lý Thiên Mai gặp người được xưng tụng là đệ nhất nhân trên tinh vực cấp năm Lô vân Tòng người này tâm trí cực cao, lại hiểu biết rất sâu về đạo lý, nàng khâm phụ tài trí của hắn nhưng cũng chỉ hỏi 2 vấn đề. Dưới đây là câu trả lời của hắn:

Thiên là nhà tù!

Lý Thiến Mai khẽ nhăn mày hiện lên vẻ đẹp động lòng người.một lát sau hai mắt nàng trở nên sáng ngời, trên mặt lộ ra nụ cười như hoa Bách Hợp nở rộ. Lô huynh trả lời rất có ý tứ, Thiến Mai rất muốn biết vì sao thiên lại là nhà tù?

Đây là vấn đề thứ hai sao?

Lô Vân Tòng cười nói.

Không phải, vẫn là vấn đề thứ nhất, Lô huynh có thể trả lời được không? Lý Thiến Mai dịu dàng dưới những lọn tóc xanh, nàng khẽ hỏi.

Đối với con ếch trong giếng thì miệng giếng chính là thiên, đối với con cá trong nước thì mặt nước chính là thiên. Miệng giếng là nhà tù ếch, mặt nước là giới hạn của cá. Lô Vân Tòng nhìn Lý Thiến Mai, hắn trầm giọng nói: “Người cũng như ếch, như cá, cho nên thiên chính là nhà tù! Ếch muốn vượt ra ngoài giếng, cá muốn nhảy khỏi mặt nước, người tất nhiên muốn phá vỡ thiên, đi ra khỏi đạo trói buộc.”

Vấn đề thứ hai, cái gì là đạo?

Đạo là lưới! Câu trả lời của Lô Vân Tòng.

Tất cả những gì giẫm lên dưới chân, tất cả đều là thiên địa, có kẻ bước đi tạo ra con đường, cho nên mới có đạo. Cho nên có con đường, đạo chính là đường, phương hướng sẽ được chỉ dẫn khi chúng ta phá vỡ ao tù.

Vương Lâm cho một hồi đáp án

Đạo huynh! Câu hỏi thứ nhất của Thiến Mai, cái gì là thiên?

Trong cặp mắt Lý Thiến Mai tràn đầy sự chờ mong, trên đường đến đây nàng đã nghe qua rất nhiều đáp án. Trước đó Lô Vân Tòng cũng đã trả lời thiên là nhà ngục, lúc này nàng rất muốn biết người đàn ông áo trắng rất bình thường trước mặt sẽ trả lời thế nào. Không phải chỉ có mình Lý Thiến Mai mong chờ câu trả lời của Vương Lâm, mà ngay cả ánh mắt Lô Vân Tòng cũng trở nên ngưng trọng. Hắn muốn biết được người có đạo niệm mạnh mẽ như vậy thì trả lời câu hỏi này như thế nào. Lô Vân Tòng vẫn cho rằng câu trả lời của chính mình đã quá hoàn thiện, nếu không thì hắn cũng không phải người đầu tiên được Lý Thiến Mai hỏi đến câu thứ hai. Sau khi nghe câu hỏi của Lý Thiến Mai, Vương Lâm chỉ cười cười mà nhìn thẳng vào nàng, nhưng hắn không nói gì.

Lý Thiến Mai cảm thấy rất khó hiểu đối với nụ cười của Vương Lâm, người nàng cũng không hối thúc mà chỉ lẳng lặng chờ câu trả lời. Nhưng lúc này Lô Vân Tòng lại nhíu mày, hắn không hiểu được vì sao người thanh niên áo trắng kia nghe thấy câu hỏi thì lại cười. Nụ cười của Vương Lâm trong mắt Lô Vân Tòng giống như có vẻ mỉa mai và giễu cợt.

Hỏi vấn đề thứ hai đi! Vương Lâm lắc đầu rồi bình tĩnh nói.

Các hạ chưa trả lời câu hỏi thứ nhất, cái gì là thiên? Lô Vân Tòng nhìn qua Vương Lâm rồi trầm giọng nói.

Sao? Như vậy ngươi cho rằng cái gì là thiên? Vương Lâm quét mắt nhìn về phía Lô Vân Tòng, hắn cũng chẳng thèm quan tâm nói.

Thiên là nhà ngục, miệng giếng là thiên, mặt nước cũng là thiên! Giọng nói của Lô Vân Tòng rất bình tĩnh người lại rất tự tin. Lý Thiến Mai vẫn nhíu chặt đôi mày thanh tú, nàng giống như đang ở trong suy tư. Lúc này nàng không nhìn thấu Vương Lâm, sau khi nghe Lô Vân Tòng mở lời thì nói: Trước đó vì sao đạo huynh lại cười? Chẳng lẽ câu hỏi của Thiến Mai có gì không đúng sao?

Vương Lâm nhìn Lý Thiến Mai, rất lâu sau hắn mới bình thản nói: Có thiên sao?

Lời này vừa nói ra, Lý Thiến Mai đã sửng sờ ngay tại chỗ. Trên đường nàng vẫn liên tục yêu cầu rất nhiều người nhưng chưa từng có ai trả lời như vậy. Không chỉ có nàng mà ngay cả Lô Vân Tòng cũng trở nên cực kỳ ngưng trọng, hắn vô thức nhìn lên bầu trời: Câu nói hoang đường, thiên ở bốn phía chúng ta, tại sao lại không có thiên? Lô Vân Tòng hừ lạnh nói.

Trong mắt Lý Thiến Mai lộ ra vẻ suy tư, nàng suy nghĩ một lúc rồi khẽ nói: Vì sao không?

Vương Lâm không mở miệng mà nâng tay chỉ về phía trước, trong dược viện lập tức nổi lên những luồng gió nhẹ. Nhưng trên mặt đất bên ngoài thân thể của Lý Thiến Mai và Lô Vân Tòng lại xuất hiện một vòng tròn, giống như có người nào đó dùng cành cây vẽ lên mặt đất vậy. Vòng tròn đó chính là thiên do các ngươi cho rằng nó tồn tại. Nếu trong lòng ngươi có thiên thì thiên cũng sẽ tồn tại, ngươi sẽ nghĩ chính mình là một con kiến hôi đang bị giam trong lồng, đang muốn phản kháng để phá vỡ thiên địa. Đây là đạo niệm mà cũng chính là tín niệm. Nhưng nếu ngươi đi từ trong vòng tròn này ra thì có tác dụng gì chứ?

Vương Lâm lắc đầu vung tay phải lên, bên ngoài vòng tròn lúc nãy lai xuất hiện thêm một vòng tròn. Nếu các ngươi đi ra, thì vẫn giống như ngày hôm nay nhân quả tuần hoàn, sẽ không có bến bờ cuối cùng. Mãi cho đến khi thiên trong lòng các ngươi dần mờ trong trời đất, thiên chẳng qua chỉ là lời bịa đặt. Mấy trăm năm trước ta đã bắt đầu suy nghĩ về đạo lý này, cho nên vì sao nhất định phải có thiên?

Thân thể Lô Vân Tòng chấn động, giống như có một người đánh đòn cảnh cáo vào thiên linh. Bên tai hắn vang lên những tiếng vù vù giống như có rất nhiều sấm sét nổ vang trong tâm thần. Hắn vô thức lui về phía sau vài bước, hắn bước ra khỏi vòng tròn một lớn một bé, trong đầu liên tục vang vọng những âm thanh của Vương Lâm:

Thiên chỉ là lời bịa đặt. Vẻ mặt hắn trở nên tái nhợt, tâm thần hỗn loạn. Khoảnh khắc này đạo niệm hắn kiên trì theo đuổi cả đời đã xuất hiện vết nứt, hắn muốn phản bác lời nói của tên thanh niên áo trắng trước mặt nhưng lại không thể.
 
Lúc này hai vòng tròn bên ngoài cơ thể hắn giống như liên tục phóng đại, cuối cùng đã trở thành thiên trong lòng hắn, đã trở thành nhà tù. Hắn dùng tất cả sức lực để thoát ra khỏi nhà tù này lại ngạc nhiên phát hiện mình đang đường trong một nhà tù khác. Loại cảm giác kỳ dị này làm vẻ mặt hắn không còn chút máu, một dòng máu tươi từ trên khóe miệng hắn chảy xuống, trên mặt lộ ra nụ cười tự giễu cợt và đau khổ.

Lúc này lời nói của Vương Lâm giống như hóa thành những con sóng biển kinh hoàng, hóa thành hai bàn tay vô hình quét sạch tất cả mây đen đang bao phủ toàn bộ tâm thần Lý Thiến Mai. Hai bờ mi của Lý Thiến Mai khẽ rung, nàng mở hai mắt ra nhìn qua Vương Lâm một lúc lâu, sau đó dùng giọng kính phục nói:

Câu hỏi thứ hai của Thiến Mai, cái gì là thiên?

Sau khi nghe được câu hỏi thứ hai của Lý Thiến Mai thì Vương Lâm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, vẻ mặt hơi phiền muộn, hắn khẽ nói:

Câu hỏi đầu tiên ngày hôm nay chính là cực hạn của đạo niệm, câu hỏi thứ hai lại chính là thiên ý.

Vương Lâm vừa nói ra những lời này thì hai mắt Lý Thiến Mai lại càng trở nên sáng ngời. Nàng kinh ngạc nhìn Vương Lâm, đây là người đầu tiên nàng gặp thật sự biết được những điều tương đồng trong hai câu hỏi của chính mình. Tất nhiên đây cũng là người cực kỳ khác biệt.

Đã từng có người nói với ta rằng, mưa gió do thiên sinh ra mà giữa quá trình này lại chính là nhân sinh. nhưng mưa gió thật sự do thiên sinh ra sao? Mưa sinh ra từ hư vô, không liên quan đến thiên. Mưa rơi xuống mặt đất để tưới mát vạn sinh linh, cũng không liên quan đến địa. Đây chính là mưa vận mệnh.

Mưa do hơi nước hóa thành, hơi nước do vạn loài sinh linh tạo ra. Sau khi mưa xuất hiện thì tất nhiên sẽ muốn quay về với vạn loài sinh linh, đây là tuần hoàn, Nhân Quả Tuần Hoàn, cũng chính là vận mệnh! Trong tăm tối có tồn tại quy tắc vận mệnh, nó vô hình nhưng lại quấn quanh bên cạnh mỗi một sinh linh, lặng lẽ thay đổi tất cả.

Vương Lâm nhìn lên bầu trời, hắn vung tay phải lên, bầu trời lập tức vang vọng những tiếng sấm sét ầm ầm. Nhưng lúc này hơi nước lại từ bốn phương tám hướng ngưng tụ đến rồi hóa thành những đám mây đen nặng chình chịch. Một lát sau, một trận mưa từ trên bầu trời hàng lâm xuống.

Ngươi xem những hạt mưa nhân sinh, hạt mưa có thể rơi một đường thẳng tắp. Ta đã nhìn mưa rất lâu, nhưng lại vẫn chưa nhìn thấy bất kỳ một giọt mưa nào. Có thể mưa sẽ không thay đổi quỹ đạo rơi, nó vẫn rơi thẳng, chúng sẽ sinh ra gió vì mây rất nặng, có thể tự điều chỉnh được vị trí hàng lâm. Ngươi thấy những hạt mưa kia có cam lòng không? Ngươi có biết vì sao lại như vậy không? Vương Lâm thu hồi ánh mắt, hắn nhìn về phía Lý Thiến Mai.

Lý Thiến Mai nhìn qua làn mưa một lúc lâu rồi khẽ nói: Đây là thiên ý, vận mệnh thay đổi! Mưa nhân sinh thì rất ngắn, nhưng vì nó tuần hoàn nên lại rất dài. Mội đời tu sĩ chúng ta tuy rất dài nhưng lại vì vận mệnh thiên ý mà trở nên ngắn. Nhưng vòng đời của cơn mưa tuy ngắn cũng rất muốn phản kháng để thoát khỏi sự khống chế của vận mệnh, có được nhiều cơ hội lựa chọn được vị trí hàng lâm, dùng phương pháp lặng lẽ này để chống đối lại thiên ý và vận mệnh. Một đời của những tu sĩ chúng ta tuy dài, mưa không thể so sánh được. Nhưng có kẻ nào giống như mưa, cố gắng liều chết để thoát khỏi sự khống chế của vận mệnh, liều chết để phản kháng những sắp đặt của trời xanh, liều chết cũng phải chống lại thiên mệnh.

Vương Lâm vung tay áo lên,bầu trời vang lên những âm thanh ầm ầm, nhưng nước mưa lại bị cuốn ngược vào mây,nhảy vào trong mây làm mây đen phải ran vỡ rồi hóa thành hơi nước tiêu tán khắp thiên địa. Nếu ngươi thay đổi được vận mệnh của mưa thì ngươi chính là thiên ý. Bươm bướm chỉ chết vì nhảy vào lửa, nếu ngươi thổi tắt lửa làm cho nó không thể nào đâm đầu vào mà chết, ngươi đã là người thay đổi vận mệnh nó. Thiên ý muốn một người phải chết, ngươi cứu sống họ, ngươi lại chính là thiên ý.

Tiên gia có nói, một người đắc đạo gà chó lên trời, cũng chính là đạo lý này. Đây chính là câu trả lời của ta cho vấn đề của ngươi!

Lý Thiến Mai nhìn về phía bầu trời, trong mắt lộ ra vẻ mờ mịt. Rất lâu sau, nàng than nhẹ một tiếng, ánh mắt nàng nhìn về phía Vương Lâm đã có sự khác biệt rất lớn. Nàng khẽ nhếch cặp môi anh đào rồi nói: Đạo của huynh, tiểu muội tâm phục.

Tiểu muội còn vấn đề cuối cùng.

Vương Lâm là người đầu tiên có thể để nàng phải hỏi ra ba câu. Ánh mắt Lý Thiến Mai trở nên phức tạp, nàng cẩn thận nhìn Vương Lâm vài lần giống như muốn đem tất cả bóng hình của đối phương khắc sâu vào tận đáy lòng. Không ai hiểu được ý nghĩa quan trọng nhất của ba vấn đề này nằm ở chỗ nào.

Khuôn mặt Lý Thiến Mai không biết vì sao lại trở nên đỏ hồng.

Vấn đề thứ ba, cái gì là thiên?

Vương Lâm mở mắt ra nhìn Lý Thiến Mai, hắn bình tĩnh mở miệng nói: Ngươi hỏi không phải là thiên! Vấn đề này ta cũng đã suy nghĩ rất lâu rồi, ta cũng đã từng tìm được một đáp án. Nhưng hiện nay nghĩ lại thì cảm thấy đáp án này vẫn chưa hoàn toàn đầy đủ.

Không biết đáp án trước đây Lữ huynh tìm được là gì, có thể nói cho tiểu muội biết được không?

Ánh mắt Lý Thiến Mai vẫn rất bình tĩnh, trong đó không có chút tạp chất nào mà nhìn về phía Vương Lâm.

Ta là cá, đạo là lưới, sông là thiên, ngư ông cầm lao chính là người quản lý những tạo hóa vận mệnh.

Vương Lâm trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi nói.

Lô Vân Tòng nghe đến đây thì tay phải đang nhấc bầu rượu phải ngừng lại, trong mắt hắn lộ ra vẻ suy tư, một lúc lâu sau hình như đã có chút tỉnh ngộ. Hắn nhìn Vương Lâm, tay phải lại vung lên một trảo lấy ra một bầu rượu rồi ném về phía Vương Lâm. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, hắn vung tay chụp lấy rồi uống một hớp lớn. Lô Vân Tòng thở dài, hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Vương Lâm, người này mặc dù tướng mạo cực kỳ tầm thường nhưng lại có khí thế làm tâm thần hắn tan gãy.

Đạo cũng không phải là lưới, cũng không phải là sơn mà chỉ là một tư tưởng. Tư tưởng này của mỗi người đều khác biệt nhau, có người xem nó như lưới, có kẻ thấy nó như sơn. Khi nghe được lời nói của Lý Thiến Mai, ánh mắt Vương Lâm cũng lộ vẻ trầm tư, sau đó dần dần trở nên sáng ngời. Đạo chỉ là tư tưởng sao? Con người có thể được gọi là người, cũng vì bọn họ có suy nghĩ, có thể thoát khỏi sự ràng buộc của thân thể, dung nhập vào thiên địa tìm ra những vì trí chưa biết.

Hiện nay với câu hỏi thứ ba ta cũng chỉ có thể nói đạo là tư tưởng! Vương Lâm nhìn qua Lý Thiến Mai rồi bình thản nói.

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of